Chương 126
Trong thính đường, A Kiều và Mạnh Chiêu đang nói chuyện với Liễu thị. Biết Triệu Yến Bình sắp về vào canh giờ này, cả nhà ba người chờ hắn để cùng dùng cơm tối.
A Kiều và Liễu thị không có cách nào biết trước bất cứ tin tức gì trong cung.
Đến chạng vạng, Triệu Yến Bình cầm hai bộ quan phục về nhà. Quách Hưng là người đầu tiên phát hiện tin vui vì đã từng gặp trường hợp tương tự hai lần. Nhìn thấy quan phục trong tay quan gia lộ ra một chút hình thêu bổ tử, rồi nhìn gương mặt vô cảm của quan gia, Quách Hưng reo vui:
"Quan gia được thăng quan nữa hả?"
Triệu Yến Bình gật đầu.
Quách Hưng suýt nữa cất tiếng hét to gọi những người khác trong nhà nhanh ra coi, nhưng nghĩ đến năm điều gia quy mà phu nhân mới đặt ra, Quách Hưng kịp thời khống chế miệng mình, chỉ cười liên tục.
Cùng lúc ấy, trong thính đường, thấy Triệu Yến Bình cầm đồ gì đó đi vòng qua bức tường trang trí, bên cạnh còn có Quách Hưng đang cười còn tươi hơn cưới được tức phụ, A Kiều và Liễu thị đều sửng sốt.
A Kiều chưa từng tham gia bất cứ lần thăng quan nào của Triệu Yến Bình nên không hề có manh mối. Liễu thị đã từng sửa quan phục cho nhi tử một lần, bây giờ nhìn thấy nhi tử ôm hai bộ quan phục, bà đoán được trước A Kiều. Bà đứng lên, bước tới cửa, nhìn chằm chằm nhi tử hỏi:
"Được thăng quan nữa à?"
Triệu Yến Bình vẫn gật đầu, ánh mắt lướt qua mẫu thân, chú ý A Kiều ở phía sau.
A Kiều là người phản ứng cuối cùng. Nghe bà mẫu hỏi, nhìn thấy trượng phu thú nhận, niềm vui của A Kiều bắt đầu từ khóe miệng lan nhanh đến đôi mắt. Cũng là nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười của tiểu nương tử duyên dáng đẹp hơn Quách Hưng nhiều, vẻ đẹp và niềm vui chân thành đó lọt vào mắt Triệu Yến Bình và trở thành phần thưởng lớn nhất cho lần thăng quan này.
Nếu lúc này chỉ có hai vợ chồng, A Kiều nhất định sẽ nhào vào lòng trượng phu để bày tỏ niềm hạnh phúc, Triệu Yến Bình cũng sẽ ôm tiểu thê tử và nồng nhiệt hôn nàng, nhưng thật đáng tiếc, Triệu gia tuy ít người nhưng lần này mọi người đều nghe tin và vây quanh.
A Kiều vẫn cười tươi như hoa, Triệu Yến Bình phải kiềm chế bản thân, thu lại ánh mắt và trả lời câu hỏi của những người xung quanh.
"Sao con thăng quan nhanh vậy, là do phá được vụ án Kinh Châu phải không?"
Liễu thị vừa nhận quan phục trong tay nhi tử, vừa vui vẻ hỏi.
Tâm trạng Triệu Yến Bình phức tạp:
"Cũng không hẳn là vậy. Lão thái công đã lớn tuổi, xin Hoàng Thượng cho từ chức, Đại Lý Tự có một đợt thuyên chuyển quan viên chính thức."
Hắn khẳng định đã lập công, nhưng nếu Lư thái công chưa từ quan, thì không có chức quan trống ở vị trí phía trên, cũng sẽ không có cơ hội để hắn được thăng chức một cách đặc biệt.
Lư thái công từ quan à?
Nụ cười của Liễu thị chợt tắt. Lư thái công là thầy của nhi tử, có ông ở Đại Lý Tự, nhi tử nhất định được quan tâm rất nhiều. Bây giờ Lư thái công đi nghỉ dưỡng lão, không biết các quan lớn khác ở Đại Lý Tự có hài lòng hay làm khó dễ với nhi tử hay không.
Người mẹ nào cũng sợ hài tử nhà mình bị bắt nạt bên ngoài. A Kiều lo cho Mạnh Chiêu, Liễu thị cũng lo cho Triệu Yến Bình. Điều này có lẽ là bản tính của cha mẹ, không liên quan gì đến độ tuổi của hài tử.
Triệu Yến Bình nhận ra suy nghĩ của mẫu thân: "Dạo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền