Chương 125
Vài ngày trôi qua, các bá tánh dần dần không còn bàn luận về vụ án Kinh Châu, sự khen ngợi đối với Triệu Yến Bình cũng từ từ phai nhạt.
Thúy Nương rất thất vọng. Nàng không hiểu quan viên thăng chức như thế nào, chỉ cảm thấy quan gia lập công lớn như vậy, nên được thưởng mới đúng, kết quả sau nhiều ngày mong đợi nhưng chẳng được gì.
Thúy Nương không nhịn được nên đi tìm phu nhân bày tỏ sự bất bình.
A Kiều cười nàng:
"Thăng quan đâu đơn giản như vậy, Đại Lý Tự phụ trách xét duyệt các vụ án lớn và nghiêm trọng. Nếu quan viên phá án rồi lập tức được thăng quan, như vậy nhiều quan viên phá án thì mỗi ngày đều được thăng quan, Đại Lý Tự làm gì có nhiều chức quan đến thế?"
Thúy Nương bĩu môi:
"Vụ án của quan gia khác mà, thưởng một chút cũng không có, chẳng phải là phí công à?"
A Kiều nghiêm nghị nói:
"Sao lại nói là phí công? Quan gia bắt được hung thủ, giúp những người chết oan đòi lại công bằng, để bá tánh Kinh Châu yên tâm sinh sống, đây là ý nghĩa của việc quan gia phá án. Còn nữa, nếu quan gia làm quan, nhận bổng lộc của triều đình, đây là những gì hắn nên làm. Hắn có khả năng phá án, chứng tỏ hắn xứng đáng với bổng lộc, bổng lộc chính là phần thưởng mà triều đình cho các quan viên. Nếu một quan viên mỗi lần lập công đều hy vọng triều đình tặng thưởng, chẳng phải là lòng tham không đáy ư? Em muốn quan gia trở thành tham quan hay sao?"
Thúy Nương vội vàng lắc đầu, tham quan đều là kẻ xấu, nàng không muốn quan gia trở thành loại người này.
A Kiều nhắc nhở nàng:
"Nhưng nếu quan gia giống như suy nghĩ của em, mỗi lần lập công đều mong một lần được thưởng, có được sẽ rất vui, không được sẽ ấm ức bất bình, sớm muộn gì cũng trở thành tham quan. Tham quan trên đời này gần như là thế, chẳng qua tham các món đồ khác nhau mà thôi."
Tham tiền, tham sắc đẹp, tham quyền lực, sẽ luôn có đủ loại ham muốn.
Lần đầu tiên Thúy Nương thấy phu nhân nghiêm túc như thế, nàng cúi đầu thừa nhận sai lầm.
A Kiều biết Thúy Nương không xấu, nhưng vẫn còn suy nghĩ của tiểu dân giống Triệu lão thái thái, làm cái gì đều nghĩ có kiếm được lợi nhuận hay không. Trước kia Triệu Yến Bình chỉ là một bộ đầu nhỏ ở huyện Võ An, ngoại trừ bổng lộc ít ỏi thì không có lợi nhuận gì, cả nhà không nghĩ gì. Bây giờ Triệu Yến Bình làm quan ở kinh thành, đã được một cơ hội thăng chức đặc biệt, lập tức khiến mọi người trông đợi nhiều hơn, coi việc phá án để đổi lấy phần thưởng là chuyện đương nhiên.
Cô mẫu dạy A Kiều rất nhiều đạo lý, bản thân A Kiều cũng suy nghĩ rất nhiều. Nam nhân thăng quan dựa vào bản lĩnh, người nhà sẽ được hưởng phúc theo, nhưng nếu người nhà gây rắc rối sau lưng sẽ vô tình ảnh hưởng đến sự nghiệp của nam nhân. Ví dụ như Công Bộ thượng thư Từ đại nhân trước đây phạm tội khi quân, chính vì thê tử tục huyền sắp đặt nữ nhi giả vào cung để tuyển tú, bản thân mình bị chém đầu thì thôi, còn liên lụy đến Từ đại nhân và con cháu ba đời không thể làm quan.
Hương Vân cô nương chịu khổ, không phải vì mình tự nguyện khi quân, nhưng lần trước nàng cũng suýt bị chém đầu, bởi vì Hoàng Thượng sáng suốt, Tuyên Vương nặng tình mới không bị kết tội. A Kiều cảm thấy may mắn rằng Hương Vân cô nương tránh được kiếp nạn, nhưng không thể trông chờ vào sự may rủi hão huyền, bản thân mình và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền