Chương 146
Vụ án do Triệu Yến Bình viết dài khoảng mười trang, xem kỹ phải tốn chút công sức, đọc ra tiếng thì cần nhiều thời gian hơn.
Hắn dùng từ đơn giản dễ hiểu, kể chuyện trong nhà một thương nhân đã xảy ra một vụ giết người, tri huyện đại nhân đi điều tra vụ án. Từ lúc tri huyện đại nhân vào phủ thì bắt đầu miêu tả những món đồ mà hắn nhìn thấy, đến lời thẩm vấn của tri huyện đại nhân đối với chủ tớ có liên quan trong nhà, mỗi tiếng nói và hành động đều được liệt kê rõ ràng.
Sau khi hỏi tất cả mọi người, tri huyện đại nhân đi đến bên cửa sổ và bắt đầu suy nghĩ. Gã sai vặt của hắn bước tới hỏi hắn có đầu mối chưa.
Tri huyện đại nhân gật đầu, ánh mắt nhìn về phía chủ tớ trong viện, cuối cùng dừng lại trên người một người.
Vụ án kết thúc ở đây, bước tiếp theo để mọi người đoán hung thủ là ai.
Sau khi Cao công công đọc xong thì đưa cho Thuần Khánh Đế. Trong lúc Cao công công đọc vụ án, ông đã biết đáp án.
Thuần Khánh Đế mỉm cười liếc nhìn các thần tử đang cúi đầu đoán thật hoặc giả vờ. Đặt cuốn sách lên bàn, Thuần Khánh Đế bắt đầu quan sát các thần tử, Hình Bộ thượng thư, Đại Lý Tự Khanh Thái Kỳ đều trở lại vẻ mặt bình thường, rõ ràng đã biết hung thủ, có hai ba thần tử khác cũng đang mỉm cười, càng nhiều người vẫn đang vắt óc, rồi nhìn tới Triệu Yến Bình – người nghĩ ra câu chuyện này – đang cụp mắt ngồi xa xa, gương mặt tuấn tú trắng trẻo hơi đỏ lên.
Các thần tử ngồi nhìn nhau. Nói thật, hôm nay các khách nam trong bữa tiệc hầu như đều là quan viên, còn là quan lớn, quan viên có thể ngồi vào vị trí này thì có mấy ai ngu ngốc, thậm chí đã từng nghe một số vụ án trọng đại. Nhưng ngoại trừ Lư thái công, Hình Bộ thượng thư hoặc là một số quan viên của Đại Lý Tự, không cần quan viên đoán hung thủ là ai, ngày thường đọc sách giải trí cũng chưa bao giờ đọc loại này, bây giờ chỉ nghe một lần còn phải trả lời trước mặt hoàng thượng, các đại thần đều ngẩn ra.
Người có trí nhớ tốt thì cụp mắt suy nghĩ. Người có trí nhớ không tốt, hoặc bởi vì quá lo lắng nên không thể phát huy trình độ nhớ bình thường, lúc này thật giả lẫn lộn tỏ vẻ trầm ngâm, vừa hy vọng có người thông minh nào đó mau chóng giải quyết vụ án và kết thúc sự tra tấn, vừa thầm trách móc Triệu Yến Bình, sao không đưa quà gì mà nhất định phải là bộ này.
Thuần Khánh Đế bảo Lư thái công nhìn. Lư thái công đã thấy, ông cười nói:
"Hắn soạn vụ án này cũng không tệ, nhưng văn chương không tốt, văn tự khô khan, nên xấu hổ."
Thuần Khánh Đế nói:
"Hắn là quan viên triều đình, không phải trợ lý cho tiên sinh kể chuyện, có tài sáng tạo đã coi như hiếm, văn chương kém chút cũng không sao."
Đế vương và lão thần thì thầm nho nhỏ, ngày càng nhiều quan viên đã biết hung thủ, có rất nhiều người tự mình đoán được, có rất nhiều hỏi thăm người khác, nhưng quan viên đoán đầu tiên không đứng ra nhận thưởng, các quan viên khác sẽ không đoạt danh tiếng này.
Đúng ngay lúc này, Lư Tuấn 6 tuổi đột nhiên nhảy lên, phấn khích nói rằng cậu đã biết! Lư thái công kinhạc nhìn tằng tôn của mình. Các tiểu bối đều ngồi phía sau, dù muốn nghe lén đáp án của người lớn cũng không nghe được, tiểu tử này biết thật hay là đoán mò?
Thuần Khánh Đế kêu Lư Tuấn trả lời. Lư Tuấn ngẩng đầu,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền