ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 161. Chương 161

Chương 161

A Kiều tiễn cô mẫu Mạnh thị. Sau tết trung thu ở kinh thành, Mạnh thị quay trở lại Bắc cương theo lời thúc giục của Tiết Ngao. Mạnh thị không lo lắng việc Tiết Ngao sẽ tìm vài tiểu thiếp làm muội muội của bà, nhưng phu thê đã ly tán thường xuyên nhiều năm vì chiến tranh, hiện giờ con cái đã thành gia lập nghiệp, có gia đình nhỏ của riêng mình, Mạnh thị càng muốn ở bên trượng phu nhiều hơn, phu thê ồn ào nhốn nháo làm bạn với nhau.

Đến tháng 9, trong cung xảy ra một chuyện lớn. Đang lúc lâm triều, Thuần Khánh Đế đột nhiên hộc máu, ngất xỉu trên ngai vàng. Các đại thần văn võ đều luống cuống, Thái Tử và Cao công công nhanh chóng đưa Thuần Khánh Đế về tẩm điện, gọi thái y đến chữa trị. Các thái y rối ren một hồi đều bó tay không còn cách nào khác, Thuần Khánh Đế 67 tuổi đã hết tuổi thọ, linh đan diệu dược cũng không có tác dụng.

Đến hoàng hôn, Thuần Khánh Đế hôn mê nửa ngày rốt cuộc tỉnh lại, trong mắt có chút thần thái, là triệu chứng của hồi quang phản chiếu. Thái Tử quỳ gối ở hàng đầu, ngay phía trước long sàng. Thái Tử, Hoài Vương, Giản Vương dẫn các hoàng tôn quỳ gối phía trước, các đại thần quỳ gối ở ngoài nội điện, cửa mở ra, rèm được vén lên, các thần tử có thể nhìn và nghe thấy tình hình bên trong.

Thái Tử 42 tuổi không thể nói quá trẻ, nhưng có thể coi là ở tuổi tráng niên, Thuần Khánh Đế mở mắt, nhìn thấy Thái Tử đầu tiên. Khi ông dời mắt khỏi mặt Thái Tử, chú ý bên trong và bên ngoài đại điện, Thuần Khánh Đế lập tức hiểu rõ. Thuần Khánh Đế nở nụ cười. Đương nhiên ông chưa sống đủ, nhưng sống chết có số, cho dù là đế vương cũng không thể ngoại lệ. Mọi việc cần làm đều đã được sắp xếp, Thái Tử cũng đáng tin, điều duy nhất chưa hoàn thành, đó là vấn đề được thảo luận trên triều hôm nay. Thuần Khánh Đế đưa ra ý kiến của mình về vấn đề đó.

Với đôi mắt ngấn lệ, Thái Tử nắm tay Thuần Khánh Đế nói

"Nhi thần đã biết, phụ hoàng còn có tâm nguyện gì chưa hoàn thành thì nói cho nhi thần, nhi thần chắc chắn thay người hoàn thành."

Thuần Khánh Đế mỉm cười

"Phụ hoàng đã làm những gì có thể làm, sau khi con lên ngôi, phải làm một minh quân, trẫm sẽ không xấu hổ với tổ tiên và bá tánh."

Thái Tử nghẹn ngào

"Phụ hoàng yên tâm, nhi thần sẽ lấy phụ hoàng làm gương, không dám lười biếng ngày nào."

Thuần Khánh Đế gật đầu, cuối cùng lướt qua những gương mặt quen thuộc, từ từ nhắm mắt lại.

Tiên đế băng hà, tân đế lên ngôi, thần tử và bá tánh để quốc tang trong ba tháng. Thời điểm tiên hoàng hậu qua đời, A Kiều không hề buồn bã, thanh thản chờ đợi ở trong nhà. Lần này là Thuần Khánh Đế, nghĩ đến Thuần Khánh Đế luôn coi trọng Dượng và Triệu Yến Bình, Thuần Khánh Đế tặng cho gia đình một tòa nhà tốt, thưởng cho nàng cáo mệnh phu nhân và bạc, trong lòng A Kiều có chút khó chịu. Ngày tiên đế được an táng vào hoàng lăng, A Kiều và các thần phụ khác quỳ gối trên đường, nhìn đoàn tang lễ dần dần đi xa, tuyết đầu mùa bay lượn rơi trên mặt, khóe mắt A Kiều cũng ẩm ướt lành lạnh. Sau khi trận tuyết đầu mùa tan hết, mặt trời lại chiếu khắp kinh thành, cảm giác buồn bã và u uất cũng biến mất tận đáy lòng.

Sau khi Thái Tử lên ngôi, xưng là Tuyên Hoà đế, xử lý xong tang lễ cho tiên đế, Tuyên Hoà đế vừa giải quyết chính sự, vừa ban ra vài sắc lệnh.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip