Chương 162
Sáng sớm hôm đó, Liễu thị đã thức dậy lúc trời chưa hửng sáng. Bà thay cáo mệnh triều phục tứ phẩm được ngự tứ mà hiếm khi có dịp mặc, yêu cầu nha hoàn trang điểm tỉ mỉ, nâng cao tinh thần. Tốn mất nửa canh giờ trang điểm, Liễu thị mới vừa lòng, đi ra phía trước tụ họp với nhi tử và con dâu, dẫn theo ba đứa cháu cùng nhau đi vào cung.
Vào cung thỉnh an nữ nhi, Liễu thị đã mong ngày này bao năm. Khi con rể vẫn là Vương gia thì bà không dám nghĩ đến. Đến khi con rể làm Thái Tử, bà mới dám nghĩ, nhưng sự mong chờ đã kéo dài quá lâu.
Triệu Yến Bình cưỡi ngựa, A Kiều, mẹ chồng và ba hài tử ngồi xe ngựa.
Mỗi lần tết đến lại thêm một tuổi. Mạnh Chiêu mười bốn, đã là một thiếu niên lang ưu tú, trầm tính, hướng nội, tính tình dịu dàng ôn hòa, tựa như chỉ thích yên tĩnh, chứ không phải xa cách cự tuyệt người khác. Sơ Cẩm cũng trở thành tiểu cô nương mười một tuổi, ở nhà có lẽ hơi thất thường, nhưng ra ngoài nàng rất hiểu chuyện, không tự tiện vén rèm nhìn ra ngoài. Chỉ có Triệu Phưởng bốn tuổi vô cùng tò mò đối với hoàng cung mà cậu chưa bao giờ đến, luôn muốn thò đầu ra nhìn xem đã tới chưa, không một phút nào ngồi yên trên ghế.
A Kiều răn đe nhi tử:
"Lộn xộn nữa thì ta mách cha con đó."
Triệu Phưởng chuẩn bị rời khỏi ghế thì lại ngồi yên, nhìn rèm cửa. Gương mặt lạnh lùng nghiêm khắc của phụ thân đã xuất hiện trong đầu cậu. Trong nhà, Triệu Phưởng sợ phụ thân nhất. Tiểu nam oa rốt cuộc cũng ngoan ngoãn.
Triệu Yến Bình cưỡi ngựa đi một bên, đương nhiên nghe được âm thanh bên trong xe. So với đứa con đầu luôn hiểu chuyện, Triệu Yến Bình có chút đau đầu với đứa út, nhưng cũng thương đứa đầu. Hắn nhìn thấy được, đứa đầu hiểu chuyện là vì hài tử biết hắn không phải con ruột của dưỡng phụ và dưỡng mẫu, tựa như lúc A Kiều ở nhà Cậu và hai năm làm thiếp cho hắn, vì sợ bị vứt bỏ cho nên không dám phạm sai lầm.
Triệu Yến Bình đột nhiên gõ cửa sổ. Sơ Cẩm ngồi bên này, nghe tiếng nên mở rèm cửa.
Triệu Yến Bình liếc nhìn Triệu Phưởng, ánh mắt nghiêm khắc trực tiếp rơi trên mặt Mạnh Chiêu:
"Huynh trưởng như cha, đệ đệ nghịch ngợm, vì sao con không quan tâm, còn để nương lo lắng?"
Mạnh Chiêu nhớ rõ, đây là lần đầu tiên phụ thân khiển trách hắn. Thiếu niên lang đỏ bừng cả mặt.
A Kiều thương con, đang định bênh vực nhi tử trước mặt trượng phu, thì Triệu Yến Bình không cho nàng cơ hội nói chuyện, lại dạy dỗ Triệu Phưởng:
"Nếu còn không tuân theo quy củ, về sau con đừng ra ngoài, ở nhà đóng cửa suy nghĩ."
Nói xong, Triệu Yến Bình buông rèm, ngồi ngay ngắn nhìn về phía trước.
Trần Kính đang đánh xe lén quay đầu nhìn, bắt gặp nụ cười trên khóe miệng quan gia, lập tức rụt cổ lại.
Bên trong xe, Triệu Phưởng gục đầu. Bởi vì ca ca và cậu đều bị mắng, hai anh em đồng cảm, Triệu Phưởng háo hức nhìn về phía ca ca, muốn xem ca ca có sợ phụ thân giống cậu hay không.
Mạnh Chiêu cũng hơi sợ, nhưng khi hắn nhìn thấy đôi mắt trong veo của đệ đệ, bắt gặp sự sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt ấy, trong lòng Mạnh Chiêu bỗng dâng lên một dòng nước ấm khó tả.
Đệ đệ nghịch ngợm, phụ thân thường xuyên răn dạy đệ đệ. Hắn ở bên cạnh nhìn, cảm thấy phụ thân quá nghiêm khắc nhưng rất hâm mộ, nếu ngày nào đó phụ thân cũng răn dạy hắn như vậy mới chứng tỏ rằng phụ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền