ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 163. Chương 163

Chương 163

Là quan viên triều đình, sau khi mẫu thân qua đời, Triệu Yến Bình viết một sổ con từ quan để chịu tang. Tuyên Hoà đế chuẩn sổ con xin chịu tang của Triệu Yến Bình, cũng ban cho năm trăm lượng để lo việc tang lễ. Triệu Yến Bình khấu tạ hoàng ân.

Võ tướng của triều đại có thể được miễn để tang, chỉ nghỉ chịu tang một trăm ngày, quan văn không có quy củ này.

Triệu Yến Bình đã lên kế hoạch một số việc trong thời gian mẫu thân bệnh nặng. Gốc gác của Triệu gia là ở huyện Võ An, Giang Nam. Mẫu thân chắc chắn muốn được chôn cùng phụ thân nhưng mùa hè nóng bức, đưa quan tài xuôi nam thì không tiện, cho nên Triệu Yến Bình đã sắp xếp hỏa táng cho mẫu thân.

Con người sống cả đời, vài thập niên vui vẻ và đau khổ, cuối cùng đều biến thành tro tàn trong lửa lớn.

Kết thúc tang lễ, Triệu Yến Bình đưa tro cốt của mẫu thân chính thức lên thuyền xuôi nam cùng người nhà. Sau một hồi rối ren, đến lúc lên thuyền, những muộn phiền trong lòng cũng lắng xuống, chỉ còn nhớ nhung và tưởng niệm. Có rất nhiều hành lý, chủ yếu là quần áo cả gia đình chủ tớ, những cuốn sách mà ba người nhà Triệu Yến Bình muốn đọc. Triệu Yến Bình, Triệu P thì không sao, vài năm nữa Mạnh Chiêu sẽ đi thi khoa cử, không chậm trễ được.

Nhà mới và công việc kinh doanh ở kinh thành đã có người xử lý và chăm sóc. A Kiều quyết định để Quách Hưng và Thúy Nương ở lại. Quách Hưng phụ trách trông coi tòa nhà, tuy Thúy Nương không có việc gì, nhưng nàng hiện tại là tức phụ của Diệp gia, bọn nhỏ cũng ở kinh thành, A Kiều không muốn để Thúy Nương ở xa gia đình ba năm. Lần này quay về Giang Nam túc trực bên linh cữu, A Kiều chỉ dẫn theo Trần Kính, Xảo Nương, Xuân Trúc và nha hoàn Song Đào của nữ nhi.

Cuối tháng sáu xuất phát, Triệu gia đến Giang Nam đầu tháng tám, khắp đầu đường cuối ngõ đều thoang thoảng mùi hoa quế. Triệu Yến Bình quyết định về tòa nhà ở huyện thành trước. Đến cửa, mấy chiếc xe ngựa lần lượt ngừng lại. Triệu Yến Bình nhảy xuống xe trước.

Mười mấy năm không có người ở, trong viện của nhà cũ mọc đầy cỏ dại, ngay cả mái nhà và vách tường cũng lác đác mấy đám. A Kiều nhìn thấy cảnh này khi còn ở trên xe thì không khỏi xúc động. Nàng đi theo cô mẫu vào kinh năm 18 tuổi, hiện giờ đã 32, thoáng một cái mười bốn năm trôi qua, không ngờ còn có ngày về lại Giang Nam.

Lúc này đã gần trưa, trên đường không có người lớn, chỉ có vài hài tử chơi đùa trước cửa trong lúc đồ ăn trong nhà chưa chín. Trước cửa của Chu gia sát vách Triệu gia cũng có hai đứa nhỏ, hai nam oa, đứa lớn khoảng bảy tám tuổi, đứa nhỏ bốn năm tuổi, mơ hồ có thể thấy bóng dáng của Chu Sưởng – Cậu của A Kiều. Hai nhà đã cắt đứt liên lạc từ lâu, hai năm đó cũng tràn ngập các chuyện không vui. Triệu Yến Bình không nhìn hai đứa nhỏ nhiều, quay lại, đỡ Mạnh Chiêu, Sơ Cẩm, A Kiều xuống xe trước, cuối cùng ôm tiểu Triệu P xuống.

Mạnh Chiêu, Sơ Cẩm, Triệu P không hẹn mà cùng nhìn cánh cửa gỗ cũ nát ở quê, ván cửa phủ đầy rêu xanh, chiếc khóa đồng rỉ sét loang lổ, hình ảnh như vậy khiến Mạnh Chiêu, Sơ Cẩm từng sống ở ngõ Sư Tử khiếp sợ, càng không cần đề cập đến Triệu P được ở nhà mới trong ngõ Cát Tường do tiên đế ngự tứ.

"Cha, nhà chúng ta trước kia nghèo như vậy hả?"

Triệu P không tin được.

A Kiều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip