Chương 175
A Kiều chẳng chút lo lắng cho cuộc sống của Sơ Cẩm ở Lý Quốc công phủ, lo liệu hôn sự đã đủ vất vả, sau hai ngày nghỉ ngơi, nhân dịp được nghỉ lễ Đoan Ngọ, A Kiều gọi Mạnh Chiêu đến, tươi cười hỏi trưởng tử thích kiểu cô nương thế nào:
"Sơ Cẩm đã gả rồi, hiện giờ con cũng không còn nhỏ nữa, lại có chức quan, nương nên thu xếp cho con."
Thành gia lập nghiệp là chuyện đương nhiên, Mạnh Chiêu suy nghĩ cẩn thận một lúc:
"Nhi tử không có yêu cầu gì, chỉ hy vọng cô nương đó bằng lòng gả cho con chứ không phải tham cửa nhà chúng ta hoặc lễ hỏi, hoặc là bị cha mẹ ép gả, nhi tử không muốn bất cứ ai uất ức."
Một yêu cầu vô cùng đơn giản, xét đến cùng là vì hắn lo lắng sẽ bị người ta nhìn thấy thân phận con nuôi của Triệu gia của hắn.
A Kiều đau lòng, cũng nổi giận:
"Cái gì uất ức người khác? Ngoại hình của con chính trực, là Thám Hoa lang được Hoàng Thượng khâm điểm, nhiều văn nhân thi vài thập niên cũng không đậu tiến sĩ, con chưa tới nhược quán đã là quan thất phẩm của Hàn Lâm Viện. Cha con ở tuổi của con còn đang làm bộ khoái ở một huyện thành nho nhỏ, cô nương nhà nào gả được cho con là có phước, uất ức cái gì?"
Mạnh Chiêu cười ấm áp:
"Nếu thê tử tương lai của con cũng suy nghĩ như mẫu thân, đó là may mắn ba đời của con, là duyên vợ chồng."
A Kiều hừ:
"Con cứ chờ xem, nương chắc chắn sẽ tìm được duyên này cho con!"
Mạnh Chiêu tin tưởng mẫu thân.
A Kiều bắt đầu tìm kiếm thê tử thích hợp cho trưởng tử, Mạnh Chiêu tập trung làm việc ở Hàn Lâm Viện. Chức quan hiện tại của Mạnh Chiêu là biên tu của Hàn Lâm Viện, nhiệm vụ chủ yếu phải làm mỗi tháng là luân phiên giảng sách cho Tuyên Hoà đế, luân phiên phụng dưỡng Tuyên Hoà đế để ghi chép lời nói và việc làm trong một ngày của đế vương, soạn thảo chiếu thư. Những lúc không luân phiên làm hai việc này, Mạnh Chiêu ở Hàn Lâm Viện biên soạn, kiểm tra, sửa lại quốc sử của tiền triều, mỗi ngày rất phong phú.
Hôm nay đến ngày hắn giảng sách cho Tuyên Hoà đế, đi vào Ngự Thư Phòng, phát hiện Vĩnh Gia công chúa cũng có mặt, ngồi bên cạnh Tuyên Hoà đế làm nũng, nói rằng cũng muốn nghe.
Tuyên Hoà đế mỉm cười đồng ý.
Tuy nhiên Vĩnh Gia công chúa có ở đây hay không cũng không có gì khác biệt, Mạnh Chiêu mở cuốn sách đã được chuẩn bị, vẻ mặt điềm tĩnh, giọng nói rõ ràng vang lên.
Tuyên Hoà đế mới phê duyệt xong một loạt tấu chương, đôi mắt mệt mỏi, dựa vào trường kỷ sát cửa sổ, nhắm mắt lắng nghe.
Vĩnh Gia công chúa cầm một chiếc quạt tròn trong tay, vừa nhẹ nhàng lắc quạt gió và có thể ngăn cản tầm nhìn của phụ hoàng bất cứ lúc nào, đôi mắt như hoa đào lặng lẽ đánh giá ngũ quan của Mạnh Chiêu.
Là một công chúa, Vĩnh Gia công chúa đã gặp rất nhiều mỹ nhân và rất nhiều mỹ nam tử, nhưng những mỹ nam tử đó đều là loại chỉ nhìn thoáng qua đã khiến người ta kinh ngạc, chẳng hạn như phụ hoàng tôn quý ung dung, như Cậu thẳng thắn uy nghiêm, như tam ca Đoan Vương sáng như viên ngọc đẹp, như tứ ca Ninh Vương rực rỡ lóa mắt, không ai có thể bỏ qua.
Chỉ có Mạnh Chiêu, thoạt nhìn không có gì nổi bật, nghiêm túc quan sát mới phát hiện ngũ quan của hắn tinh xảo tuấn tú, nhưng khí độ quá hướng nội, tựa hồ chính hắn muốn che giấu, không muốn bị nhiều người chú ý.
Sự tương phản giữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền