Chương 189
Sau năm mới, Thuần Khánh Đế đột nhiên tuyên bố muốn phát động cuộc viễn chinh phương bắc, dự định làm cho năm bộ lạc ở giữa thảo nguyên phải cúi đầu khuất phục. Thuần Khánh Đế có tham vọng lớn, mười năm trước vừa lên ngôi đã đánh lên phía bắc và thu phục bảy bộ lạc của người Hồ ở Tây Bắc, lần này Thuần Khánh Đế nhắm vào vùng giữa thảo nguyên, làm ngơ sự phản đối của các đại thần, kiên trì phái binh xuất phát, còn muốn cử ra một vị Vương gia đến thành Thái Nguyên quan trọng của biên giới để giám sát trận chiến nhằm nâng cao tinh thần.
Các đại thần không mấy lạc quan về cuộc viễn chinh phương bắc lần này, cho nên nhiệm vụ giám sát trận chiến của Vương gia không phải là mồi ngon. Thái Tử đã mất sớm, hiện tại trong triều có ba vị Vương gia, Nhị hoàng tử Hoài Vương, Tam hoàng tử Tuyên Vương và Tứ hoàng tử Giản Vương. Hoài Vương là người gầy như cây gậy tre, bảo hắn ngâm thơ và làm câu đối còn được, võ nghệ chẳng biết gì. Giản Vương là người mập mạp, nghe nói lên ngựa cần hai thái giám đỡ...
Hoài Vương, Giản Vương đều không muốn đi. Hai huynh đệ đều không đi, Tuyên Vương chủ động xin ra trận, ba huynh đệ không thể nào đều lùi bước, mất mặt phụ hoàng. Lão tam dám đi, long nhan của Thuần Khánh Đế cực kỳ vui mừng, đồng thời rất chướng mắt hai nhi tử kia, chỉ cần giám sát trận chiến, thành Thái Nguyên gần với tiền tuyến, có 30 vạn đại quân chắn phía trước, chẳng lẽ để cho Vương gia rơi vào tình hình nguy hiểm?
Thuần Khánh Đế khuyến khích Tuyên Vương, Tạ Hoàng Hậu không vui, kêu Tuyên Vương tới phàn nàn một hồi. Tuyên Vương hiểu sự lo lắng của Tạ Hoàng Hậu, không phải bà sợ hắn bị thương mà sợ công dã tràng. Bà bồi dưỡng một hoàng tử dễ dàng lắm hay sao, thật vất vả nuôi dạy một người bình an trở thành phong vương, hắn thì giỏi rồi, còn trẻ mà dám ra chiến trường xem náo nhiệt, lỡ như có gì sơ xuất, chẳng khác nào bà đã phí công tốn sức? Cho dù còn sống, nếu cuộc viễn chinh phương bắc bị thất bại, người giám sát cuộc chiến là Tuyên Vương cũng bị thần tử và bá tánh chỉ trích và mất uy tín. Tạ Hoàng Hậu nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, không yên tâm thì thế nào, thánh chỉ đã ban ra, bà có thể ép Tuyên Vương kháng chỉ hay sao?
Tuyên Vương chỉ nói
"Mẫu hậu yên tâm, vì người, nhi thần sẽ bảo trọng bản thân."
Hai người ăn miếng trả miếng, cả hai đều chọc tức lẫn nhau.
Khi đại quân chuẩn bị xuất phát, Tuyên Vương truyền lời về phủ yêu cầu Vương phi thu xếp hành lý cho hắn, Từ thị và Cao thị, hắn ở trong cung bàn bạc với Thuần Khánh Đế.
Tuyên Vương rất hài lòng với sự chủ động lấy lòng của Từ thị tối hôm qua, nhưng hắn không muốn trong phủ đàm tiếu chuyện Từ thị quyến rũ hắn lúc nửa đêm, cho nên trước khi đi làm việc, hắn dặn dò Lưu công công để chủ tớ Từ thị ở ẩn trong chính viện một ngày, ban đêm trời tối, hắn đi cùng nàng về Lãm Vân Đường. Lưu công công làm việc này rất tuyệt vời, không hề bị rò rỉ.
Hương Vân đã thành công tạ ơn Vương gia mà không bị lộ, vốn còn muốn tiếp tục tránh sủng, Tuyên Vương hết kiên nhẫn việc che giấu, ngày hôm sau công khai tới Lãm Vân Đường, chính thức khôi phục lại sự yêu thích đặc biệt của hắn đối với Hương Vân.
Tuyên Vương vừa ôm nàng hôn, vừa thấp giọng đảm bảo: "Nàng đừng suy nghĩ nhiều, không cần biết nàng có phải là hồ ly
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền