Chương 190
Lần này Tuyên Vương tới thành Thái Nguyên, Thuần Khánh Đế đặc biệt chỉ định hai thái y cho nhi tử, phòng khi đau đầu nhức óc, lang trung địa phương không sử dụng được.
Tuyên Vương đưa một thái y đến quân doanh, để lại một người ở trong phủ đệ.
Trong lúc Tuyên Vương giám sát trận chiến, hắn bàn bạc chiến thuật với các tướng lĩnh, hoặc nghiên cứu việc bố trí quân theo địa hình thảo nguyên. Trong lúc đình chiến, hắn đích thân đi giám sát các tướng sĩ luyện tập võ nghệ, thậm chí còn cùng các tướng sĩ đọ sức. Từ lúc tới đây, Tuyên Vương không hề núp đằng sau để xem trận chiến, mà thay vào đó là mặc áo giáp ra trận giết địch.
Lần đầu tiên giết địch, không kìm được máu huyết sôi trào, tận mắt chứng kiến biết bao cái chết, Tuyên Vương không còn coi giết kẻ địch là một trò chơi kích thích nữa. Hắn chỉ biết, hắn giết thêm một kẻ địch thì có lẽ bên mình chết ít đi vài chiến sĩ, có thể kết thúc trận chiến sớm một chút.
Suốt năm nay, Tuyên Vương đều sống trên chiến trường.
Tình hình căng thẳng, Tuyên Vương bắt đầu hai ba tháng mới trở về thành một lần, về vội vàng, đi cũng vội vàng, có đôi khi không ở lại qua đêm.
Một hôm khi đang đi trong quân doanh, hắn bỗng nhiên nghe được một giọng thật to đang khoe khoang chuyện cũ của mình, nói rằng hắn vốn là sơn tặc, cướp người giàu giúp người nghèo, cuộc sống rất sung sướng. Sau đó cướp một tiểu thư khuê các làm tức phụ, tiểu thư khuê các đã sinh nhi tử cho hắn còn coi thường hắn, mới vừa mang thai đứa thứ hai đã bắt hắn ra chiến trường lập công, tranh thủ sớm ngày thoát khỏi thân phận là sơn tặc, để ba mẹ con nàng có thể đàng hoàng đi ra ngoài gặp người.
Một tiểu binh khinh bỉ:
"Tức phụ của ngươi không ra gì, biết là lập công nhưng không coi mạng của ngươi là mạng người, trên chiến trường giết người không thấy máu, nàng biết cái gì, tám phần là mong ngươi chết trên chiến trường, nàng dẫn theo hài tử để tái giá với phu quân..."
Tiểu binh chưa kịp nói xong, đã bị người xuất thân là sơn tặc lớn tiếng đè đánh:
"Tức phụ của ngươi mới không ra gì! Tức phụ của lão tử là tiểu thư khuê các, đã đọc tứ thư ngũ kinh, nói toàn là đạo lý làm người đứng đắn, ngươi nghe không hiểu thì câm miệng, còn dám nói xấu tức phụ của lão tử nửa câu, lão tử đánh nát đầu heo của ngươi!"
"Tiết gia mau dừng tay, đánh chết người sẽ bị quân lệnh xử lý!"
Có người bên cạnh tới can, cuối cùng kéo hai người ra.
Người bị đánh còn không phục, hét lên:
"Là do ngươi ghét bỏ nàng trước, ta bắt chước ngươi nói hai câu lại mất lòng ngươi, chuyện gì thế này?"
Tiết gia kia mắng:
"Tức phụ của lão tử nên lão tử nói thế nào cũng được, ai muốn ngươi lắm miệng!"
Người bên cạnh mỉm cười khuyên người bị đánh:
"Ngươi ngốc quá, Tiết gia nhớ tức phụ và hài tử nên khoe với chúng ta, ngươi còn cho là sự thật. Ta nghe Tiết gia từng khoe rằng tức phụ của hắn là Quan Âm xuống trần, đẹp tàn bạo luôn! Tiết gia tự mình muốn tòng quân, muốn cho Quan Âm và hắn có cuộc sống tốt!"
Người bị đánh uất ức:
"Vậy lúc nãy hắn nói ..."
Đều là lão gia thô bạo, một lời không hợp là động tay động chân, giải thích rõ ràng lại trở thành anh em tốt.
Tuyên Vương coi như nghe đùa, nghe xong lại trở về vương trướng của hắn.
Sơn tặc nhớ tức phụ, Tuyên Vương cũng nhớ Từ mỹ nhân của hắn, tính ngày tháng, vài ngày nữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền