Chương 191
Khi Tiêu Luyện được năm tháng, Tuyên Vương mới trở về lần nữa.
Lần trước gặp mặt, Tiêu Luyện mới sinh ra, hiện giờ tiểu gia hỏa đã biết lật, trắng trẻo mập mạp rất hoạt bát, Tuyên Vương bế nhi tử không nỡ buông ra. Tiểu Tiêu Luyện cũng không sợ người lạ, đôi tay bé nhỏ bụ bẫm vỗ mặt phụ vương, vỗ vai phụ vương, chơi đùa thân thiết với phụ vương.
Hương Vân ở bên cạnh nhìn, mãi đến bữa tối, nhũ mẫu ôm nhi tử đi, nam nữ không gặp đã lâu mới ôm nhau.
"Sao vẫn còn như tiểu cô nương vậy."
Tuyên Vương khàn giọng nói bên tai nàng.
Hương Vân không hiểu ý hắn, mọi việc đều tùy hắn.
Một đêm triền miên, sáng sớm hôm sau Tuyên Vương phải đi, Hương Vân rời giường, ăn sáng với hắn rồi đưa hắn ra cửa.
Tuyên Vương ôm nhi tử, không lãng phí thời gian đoàn tụ, một nhà ba người đi ra khỏi chính viện.
Đúng lúc ấy, thấy mỹ nhân Cao thị trang điểm hoa hòe lòe loẹt đứng cạnh bức tường ngăn, bên cạnh chỉ có một tiểu nha hoàn. Nhìn thấy Tuyên Vương, Cao thị cười thẹn thùng, bước tới với thứ gì đó trong tay.
Cao thị vô cùng trân trọng cơ hội hiếm có lần này, cúi đầu trước Tuyên Vương, hai tay dâng lên đôi giày vải đế dày, nhẹ nhàng nói:
"Vương gia ở trên chiến trường dẫn binh giết địch, thiếp không thể chia sẻ với Vương gia, nghĩ đến ngày hè oi bức, mang chiến ủng che chân nên làm hai đôi giày vải cho Vương gia, Vương gia thay đổi ở quân doanh sẽ thoải mái một chút."
Tuyên Vương nhìn đôi giày của nàng, gật đầu nói: "Có lòng." Chuyến đi này của Cao thị có tác dụng ngụy trang, nghĩ đến điểm này, Tuyên Vương dừng chân, chờ Cao thị tự mình mở miệng.
Cao thị kích động nhìn hắn.
Tuyên Vương bảo Lưu công công đưa hai đôi giày cho Ngọc Lan, nhìn Từ thị nói:
"Chiến ủng đúng là không thoải mái, nàng làm một đôi cho bổn vương theo kiểu này, làm xong thì phái người đưa đến quân doanh."
Hương Vân cúi đầu nói:
"Nữ công của ta không tốt, học không được, cũng không muốn học, ta sẽ giải thích với Vương gia, ngươi đừng quản."
Hương Vân rũ mắt giống đầu gỗ.
"Vui không?" Tuyên Vương ôm tiểu nhi tử, cười hỏi mỹ nhân mới được phong là trắc phi của hắn.
Cao thị hài lòng rời đi.
Lưu công công bước lên nhận đôi giày, Tuyên Vương lại nói với Cao thị:
"Lui ra đi."
Tuyên Vương vội vã xuất phát, hôn nhi tử, giao nhi tử cho nhũ mẫu rồi cưỡi ngựa rời đi.
Ngọc Lan làm sao dám quản, sắc mặt vừa nãy của chủ tử tựa như gặp quỷ.
Ngọc Lan cùng chủ tử trở về hậu viện, thở phào nhẹ nhõm:
"Làm ta hoảng hồn, còn tưởng Vương gia cảm động với bên kia, hóa ra chỉ muốn để ngài học làm một đôi giày."
Hương Vân nhìn những cây kim đó, hình ảnh sống không bằng chết trong am ni cô lập tức hiện lên, nàng quay mặt, kêu Ngọc Lan mang đồ đi.
Ngọc Lan thấy mặt chủ tử trắng bệch, nàng cũng hoảng sợ, nhanh chóng cất đồ đi, trở lại hỏi chủ tử đã xảy ra chuyện gì.
Hương Vân không gượng nổi, nàng thà chịu đau một lần để sinh hài tử cho Vương gia chứ không muốn chạm vào kim chỉ.
Hương Vân nhìn hai đôi giày vải với ánh mắt phức tạp.
Hương Vân vẫn nói vậy:
"Ta thật sự không biết, ta không khéo tay, nếu được thì ta đã may đồ lót cho tam gia từ lâu."
"Vậy ngài biết làm gì, cứ gửi chút đồ gì đó, không phải Vương gia muốn đồ của ngài mà muốn ngài nhớ thương hắn à."
Hương Vân được Lưu công công chỉ điểm, cuối cùng cũng thông suốt, nhưng nàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền