Chương 195
Tuyên Vương ở trên chiến trường 4-5 năm, đã từng bị thương nặng hơn thế này, hắn không đau, chỉ muốn thương nàng.
Sau khi rửa sạch vết máu, tay của Tuyên Vương trông không đáng sợ lắm, ngoại trừ hai gai gỗ đâm quá sâu, Hương Vân không dám giúp hắn rút ra.
Vẻ mặt của nàng tựa như hắn mắc bệnh nan y, Tuyên Vương ghét bỏ nói:
"Ta tự mình làm."
Nói xong, không màng Hương Vân cản lại, hắn giơ tay phải rút hai gai gỗ ra mà không đổi sắc mặt.
Máu đỏ tươi lại chảy ra.
Tay của Hương Vân cũng đau theo, vội dùng băng gạc sạch để băng bó vết thương.
Tuyên Vương hơi cúi đầu, thấy nước mắt lại trào ra nơi hốc mắt của nàng, nói nàng làm bằng nước không ngoa chút nào.
"Có phải đau lắm không?"
Nắm tay của hắn như bảo bối, Hương Vân đau lòng hỏi, chảy nhiều máu như vậy.
Đau?
Tuyên Vương nghe được sự nhung nhớ sâu đậm.
Vòng tay của hắn rộng lớn và quen thuộc, Hương Vân dường như biến thành một hài tử được hắn bảo vệ chặt chẽ, không còn bất kỳ lời nói lạnh nhạt thiếu chân thành nào.
Sợ chạm vào vết thương của Vương gia, Hương Vân không dám giãy giụa, ngoan ngoãn dựa vào vai hắn, lắng nghe nhịp tim của hắn.
"Nàng không thêu thùa may vá, không phải vì không khéo tay mà không chạm vào kim được, đúng không?"
Tuyên Vương cúi đầu, nắm tay nàng hỏi.
Hương Vân gật đầu, không nhìn kim được, nhìn sẽ khó chịu, cho nên từ trước đến nay nàng không học thêu thùa, nữ công cũng không tốt.
Vì một chút kim chỉ, lúc trước hắn xuýt nữa hiểu lầm nàng.
"Những năm đó, nàng có đau hay không?"
Tuyên Vương gian nan hỏi.
Làm sao Tuyên Vương không khó chịu được, ngày ấy ở Đại Lý Tự, Liễu thị sắp phát điên, hắn cũng sắp điên, nhưng hắn phải chịu đựng.
Hương Vân giật mình, phản ứng lại ý hắn là gì, ánh mắt Hương Vân ấm áp, cười nói:
"Đau, nhưng đều là chuyện của quá khứ, Vương gia đừng cảm thấy khó chịu cho ta."
"Tất cả đã qua, Vương gia đừng nghĩ nữa."
Hương Vân càng quan tâm đến vết thương của hắn hơn.
Trước đây Hương Vân không nói gì với hắn, hiện tại bí mật đã bị lộ, Vương gia cũng không quan tâm thân thế thật sự của nàng, đoàn tụ với người nhà quá phấn khích nên Hương Vân kể mọi chuyện về nhà mẹ ruột với Vương gia, ví dụ như nhân duyên của muội muội Thẩm Anh và Tạ Dĩnh, nhân duyên của ca ca và A Kiều cô nương, và chuyện mẫu thân tái giá.
Sẽ không giấu diếm nữa, Vương gia đối với nàng như vậy, dù sau này có bí mật gì, nàng sẽ không bao giờ giấu hắn.
Đêm nay, Tuyên Vương ôm Hương Vân, không làm gì cả, chỉ hỏi nàng chuyện lúc nhỏ, hỏi nàng tình hình ở chung với người nhà tối hôm qua.
Hương Vân đã ngủ, Tuyên Vương nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của nàng, vẫn đang suy nghĩ làm cách nào thỏa mãn nguyện vọng của nàng.
Đôi mắt Tuyên Vương nóng lên, đột nhiên kéo nàng vào lòng, ôm nàng thật chặt.
"Lần này tha cho nàng, về sau không được giấu ta bất cứ chuyện gì."
Nâng mặt nàng lên, Tuyên Vương dặn dò.
Mười chín năm không gặp, người nhà đột nhiên xuất hiện, làm sao nàng không nghĩ về họ, nếu mẫu phi sống lại, hắn cũng sẽ hết lòng báo hiếu.
Đáng tiếc, cho dù hắn là Vương gia cũng không thể tùy ý sắp xếp cho nàng đi lại với nhà mẹ ruột.
Hai ngày sau, Tuyên Vương nghĩ một biện pháp, thu xếp để nàng về Triệu gia làm tròn chữ hiếu, lấy ngày thay năm, ở mười chín ngày. Dù là triều đại nào cũng coi trọng hiếu đạo, nàng lại được bá tánh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền