Chương 196
Khi Tuyên Vương về phủ, Hương Vân đã có mặt ở Lãm Vân Đường. Hơn nửa tháng không gặp, đêm nay Tuyên Vương điện hạ vô cùng nhiệt tình, trong sự nhiệt tình pha chút mùi vị trừng phạt.
"Về nhà lâu như vậy, có nhớ ta không?"
Tuyên Vương không nhịn được, hỏi câu này khi đang hôn lên vành tai nàng.
Hương Vân có ngốc cũng biết ngoan ngoãn gật đầu, ôm hắn nói:
"Có nhớ, còn mơ thấy Vương gia."
"Vậy à, nàng mơ thấy ta làm gì?"
Tuyên Vương vừa hôn vừa hỏi.
Không phải nói dối lấy lòng hắn, Hương Vân thật sự mơ thấy Vương gia, một số giấc mơ lộn xộn, thấy Vương gia răn dạy nàng, thấy Vương gia đối xử tốt với nàng. Hương Vân chọn kể một giấc mơ đẹp về Vương gia, đợi nàng nói xong, nàng bỗng nhiên phát hiện, Vương gia trở lại thành Vương gia bình thường, nhiệt tình và dịu dàng.
Ngày hôm sau, Hương Vân mới có thời gian để mở tay nải mà mẫu thân đưa cho nàng trước khi rời đi, hôm qua vừa về đã bị bọn nhỏ quấn quít, xuýt nữa đã quên điều này.
Mở tay nải ra, bên trong có vài bộ quần áo. Có hai bộ là áo lót Liễu thị đưa cho nữ nhi, xem như bù đắp cho nữ nhi khi còn nhỏ đã không được nương tặng, còn có hai bộ trung y cho nam hài tử, một bộ cho Tiêu Luyện, một bộ cho Tiêu Sí. Nhưng thời gian nàng ở Triệu gia thường xuyên ở bên cạnh mẫu thân, mẫu thân may nhiều như vậy vào lúc nào? Trong lúc nàng nói chuyện với muội muội, hay là sau khi nàng ngủ, mẫu thân lại lén thức dậy? Hương Vân bỗng nhớ lại mẫu thân từng hỏi nàng hai đứa nhỏ cao bao nhiêu, hóa ra là để may quần áo.
Hương Vân không chạm vào kim chỉ, nàng cũng không quan tâm đến nữ công, chưa bao giờ thưởng thức bất kỳ đường may hay mũi thêu nào, người khác đưa nàng quần áo gì thì nàng mặc thứ ấy. Nhưng vào giờ phút này, lần đầu tiên Hương Vân cầm áo trong tay lên, vừa xem vừa nhẹ nhàng vuốt ve từng đường kim mũi chỉ của mẫu thân. Hương Vân sợ kim, hôm nay cũng là lần đầu tiên, nàng phát hiện hóa ra kim cũng có thể mang đến sự ấm áp.
Cất hai bộ trung y, khi Tiêu Luyện và Tiêu Sí tới thỉnh an nàng, Hương Vân lấy quần áo ra, nhẹ nhàng nói:
"Đây là trung y mà bà ngoại tặng cho các con, do bà tự tay may, các con xem có thích không?"
Mười chín ngày qua ở bên cạnh mẫu thân làm một hài tử, nàng cảm thấy mỹ mãn. Tiêu Luyện nhận món quà bà ngoại tặng cậu, vẻ mặt cũng thích thú. Quần áo không đáng bao nhiêu tiền, nhưng từng đường kim mũi chỉ may với cả tấm lòng là món quà vô giá.
Quy củ trong vương phủ rất nghiêm khắc, lúc đầu Hương Vân không dám xưng hô thế này, kể cả việc bọn nhỏ kêu nàng là nương, sau đó Vương gia nói cho nàng biết, hoàng quyền cũng nói về quan hệ giữa con người với nhau nên có thể gọi tùy ý, chỉ cần bọn nhỏ nhớ kỹ phải gọi Vương phi là mẫu thân, những người khác tùy ý. Hơn nữa, Liễu thị là bà ngoại đúng nghĩa của hai đứa nhỏ, Vĩnh Bình hầu phu nhân ngược lại không có tư cách bày vẻ vai trò bà ngoại trước mặt các hoàng tôn, thậm chí Thế tử gia Tiêu Huyễn kính trọng Vĩnh Bình hầu phu nhân nhưng hắn không gọi Vĩnh Bình hầu phu nhân là bà ngoại, chỉ gọi là Hầu phu nhân, điều này phù hợp với tôn ti của hoàng gia. Điểm này cũng dễ hiểu, nhạc mẫu trong gia đình bình thường có thể quản con rể, liệu Vĩnh Bình hầu phu nhân dám quản
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền