ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 65. Chương 65

Chương 65

A Kiều bị giọng nói lanh lảnh của Thúy Nương đánh thức. Nàng mở mắt, xuyên qua màn lụa cũng thấy được nắng sớm rực rỡ ngoài cửa sổ tràn vào. Nàng xuất thần một lúc, cho đến khi trên đường truyền đến tiếng đánh xe trầm thấp quen thuộc, A Kiều mới đột ngột ngồi dậy, vén màn hướng ra ngoài kêu: "Quan gia?"

Thúy Nương đang dọn chén đũa bên ngoài, nghe vậy nên chạy đến trước cửa đông phòng, vui vẻ nói:

"Tiểu nương tử tỉnh rồi hả? Quan gia mới đi, hắn nói ngài không thoải mái. Tiểu nương tử muốn ta đi thỉnh lão lang trung không?"

A Kiều nghe vậy rất buồn, quan gia đã đi rồi, nàng tự trách mình đã ngủ quá say.

Thúy Nương lo lắng hỏi:

"Quan gia, tiểu nương tử bị bệnh phải không, sao còn chưa dậy?"

Ở bên ngoài, Triệu Yến Bình đáp lời:

"Do không thoải mái lắm, ngươi đem cơm bỏ vào nồi giữ ấm, khi nào nàng dậy thì dùng, đừng quấy rầy."

Thúy Nương hỏi tiếp:

"Ồ, quan gia đi bây giờ hả?"

A Kiều nghe thấy cuộc đối thoại, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Đối với chuyện không thoải mái, eo A Kiều quả thực hơi đau. Quan gia này, khi thì không muốn, lúc muốn thì giày vò nàng hai ba lần mới bằng lòng bỏ qua. Nhớ lại chuyện tối hôm qua, mặt A Kiều đỏ bừng.

Thúy Nương vẫn còn lo lắng:

"Còn nói không sao, giọng nói của tiểu nương tử cũng bị khàn."

A Kiều rờ cổ mình, sau đó trong lòng thầm nói Thúy Nương ngốc, không hiểu gì nên toàn nói bừa. Dù sao quan gia đã đi rồi, Triệu lão thái thái cũng không có ở nhà, A Kiều lười biếng nằm lại trên giường, kéo chăn đắp, nói với Thúy Nương:

"Ta không sao, em cứ đi dọn dẹp, ta nằm thêm chút nữa."

"Ta khát nước, em vào rót cho ta một chén trà đi."

A Kiều mặc thêm trung y, dựa vào đầu giường nói.

Thúy Nương vén rèm đi vào, thấy cửa sổ phía nam hơi mở, một mảng ánh sáng mặt trời chiếu vào, hai bên bàn sách nho nhỏ có sách, trong đó một chồng là tiểu nương tử tặng quan gia. Thúy Nương cong khóe miệng, ánh mắt chuyển về phía giường, phát hiện màn lụa còn rũ. Bóng dáng tiểu nương tử ẩn hiện bên trong, không thấy rõ lắm.

Thúy Nương rót trà, bưng đến mép giường, một tay vén màn lụa.

Đúng lúc này, một mùi kỳ lạ phả vào mặt, có chút mùi nữ nhi, cũng pha lẫn một mùi khác không dễ ngửi cũng không khó chịu, tóm lại rất lạ.

"Mùi gì kỳ lạ."

Tiểu hồ ly Thúy Nương hít mũi, nhìn A Kiều.

A Kiều vẫn nằm suốt trong màn, có mùi nàng cũng không ngửi được nên không coi trọng vấn đề của Thúy Nương, giơ tay nhận chén trà.

Thúy Nương đưa trà cho nàng, thuận tiện ngồi xuống mép giường, lo lắng nhìn tiểu nương tử dậy muộn. Thúy Nương cứ tưởng rằng mình sẽ thấy tiểu nương tử ốm yếu, không ngờ tuy đầu tóc tiểu nương tử rối bù nhưng thần sắc rất tốt, gương mặt hồng hào và đôi môi đỏ mọng, lông mi thật dài khẽ rũ, nàng nhẹ nhàng uống trà như một đóa hoa thanh tú khiến người ta không dời mắt được.

"Tiểu nương tử đẹp quá, nếu ngài đi ra lều bán đồ, đảm bảo còn bán nhiều hơn Thu Nguyệt tỷ tỷ."

Thúy Nương thẳng tính, trong lòng nghĩ gì thì nói nấy, người ngoài đều nói Thu Nguyệt xinh đẹp, không ngờ trong nhà quan gia giấu một tiểu nương tử càng xinh đẹp hơn. Năm ngoái lần đầu tiên Thúy Nương nhìn thấy tiểu nương tử ở bờ sông thì sững sờ, chớp mắt đã một năm trôi qua, Thúy Nương bỗng dưng phát hiện, sau khi gả cho quan gia tiểu nương tử ngày càng đẹp.

Thúy Nương vừa khen vừa cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip