Chương 66
A Kiều lại dậy muộn.
Nắng sớm tươi đẹp, A Kiều ngồi trước bàn trang điểm chải đầu, liếc nhìn kệ sách vài lần, thấy cuốn tiểu thuyết kia vẫn còn ở nơi nàng giấu rất kín đáo tối hôm qua.
Chắc nàng suy nghĩ quá độ, làm sao quan gia lại đọc loại sách này được. Chẳng qua nam nữ ở bên nhau thì dùng nhiều kiểu, quan gia vô tình trùng kiểu với tân lang trong sách. Theo lý thuyết, quan gia chắc chắn không đọc cuốn này, nhưng tối hôm qua quan gia dùng một tư thế được miêu tả trong tiểu thuyết. Trước kia mỗi khi làm chuyện này, quan gia chẳng nói gì. Tối hôm qua lại mở miệng, chắc tại nàng quá căng thẳng. A Kiều muốn nhận sự yêu thương thầm lặng của quan gia, nhưng lo lắng không biết quan gia có phát hiện nàng lén nhìn gì không, chính vì quá căng thẳng, cơ thể cũng căng thẳng theo, khiến quan gia nhắc nhở nàng phải thả lỏng chút.
Hai tai A Kiều nóng bừng.
A Kiều lắc đầu, xua những hình ảnh mắc cỡ đó ra khỏi tâm trí.
Một ngày trôi qua như thường lệ. Khi hoàng hôn buông xuống, A Kiều đang ở trong bếp nói chuyện với Thúy Nương, thì nghe tiếng vó ngựa, Triệu Yến Bình trở về. A Kiều ngẩng đầu bắt gặp quan gia đang xoay người nhảy xuống ngựa, trên tay hình như đang ôm gì đó.
A Kiều nhìn quan gia với vẻ nghi ngờ.
Triệu Yến Bình xoay người đi vào trong. Cuối cùng A Kiều cũng thấy được hắn ôm cái gì, một chú chó săn nhỏ chân vàng lông đen với đôi tai cụp xuống!
"Oa, chó săn nhỏ ở đâu ra vậy?"
Thúy Nương ra khỏi bếp, nhìn thấy chó con thì vui vẻ chạy tới.
Hôm qua nàng mới đưa ra ý tưởng nuôi chó, hôm nay quan gia liền ôm chó về. A Kiều vui vô cùng, chạy đến bên cạnh quan gia.
Đôi mắt nàng tràn ngập ý cười giống như một tiểu cô nương vô tư mà Triệu Yến Bình chưa từng thấy.
Triệu Yến Bình ôm chó, vừa yêu cầu A Kiều chạm vào nó vừa giải thích:
"Hai chú chó trong nha môn là do Thường bá tặng. Sau khi tan làm, ta đến thăm Thường bá, phát hiện nhà bọn họ nuôi một bầy chó con, phần lớn đã cho người khác, chỉ còn hai con. Thường bá nghe nói ta muốn nuôi chó nên tặng con này cho ta, được ba tháng tuổi rồi. Sau này chúng ta ăn gì còn thừa thì cho nó, nó rất dễ nuôi."
Chú chó săn nhỏ rất hăng hái, đôi mắt đen lúng liếng tò mò nhìn A Kiều. A Kiều thử thăm dò giơ tay rờ nó, chó con ngửa đầu theo liếm tay nàng, A Kiều sợ nó cắn nên rụt tay lại.
Triệu Yến Bình giao chó cho Thúy Nương. Hắn đi ra ngoài dắt ngựa và tạm thời đóng cửa lại, kẻo chó săn nhỏ chạy ra ngoài vì chưa được huấn luyện.
A Kiều và Thúy Nương đi vòng quanh chú chó con, Triệu Yến Bình tự đi múc nước ra phía sau để lau.
Khi Triệu Yến Bình lau xong đi ra, A Kiều đã dám ôm chú chó con và chơi với nó. Tuy nhiên chó con quá nhiệt tình, A Kiều tránh không kịp, bị nó liếm mặt rất nhiều lần.
Triệu Yến Bình khẽ nhíu mày, yêu cầu nàng đặt chó xuống.
Mặt A Kiều dính nước miếng của chó nên muốn đi rửa mặt, kết quả nàng đi đến đâu, chó con đi theo đến đấy. Lúc Triệu Yến Bình chọn chó không chú ý, bây giờ liếc mắt phía dưới mới phát hiện đó là chó đực.
A Kiều đi rửa mặt. Triệu Yến Bình tìm một sợi dây thừng và làm một vòng cổ bằng vải cho con chó. Hắn nhìn phía trước và phía sau viện, suy nghĩ nên cột chó ở đâu cho thích hợp.
"Vì sao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền