Chương 77
Triệu Yến Bình vội vã đi trấn an mẫu thân và muội muội, bảo A Kiều coi chừng sân. A Kiều nghe xa phu nói mẹ con Liễu thị và lí chính chưa ăn cơm tối nên sai Thúy Nương và Thu Nguyệt mau vào bếp kiếm gì đó để ăn.
Cuối cùng cũng sắp xếp cho khách xong, A Kiều xoay người bước tới phòng trên, mới vừa vào nhà chính đã nghe tiếng khóc ấm ức của Thẩm Anh từ tây phòng, cùng với tiếng Triệu lão thái thái chửi rủa cả nhà Thẩm Văn Bưu.
A Kiều dừng chân, đôi mắt cũng xốn xang.
Nàng cứ tưởng rằng Thẩm Anh là tiểu thư nhà giàu hẳn có cuộc sống rất tốt, không ngờ cuối cùng lại thế này, phụ thân ruột đành làm trái lương tâm hưu thê và bỏ nữ để bảo vệ nàng và thái thái.
A Kiều ngồi ở nhà chính, nàng đi vào cũng không có ích gì, tốt hơn nên đợi ở đây chờ quan gia sắp xếp.
Cùng lúc ấy, trong tây phòng, Thẩm Anh dựa vào ngực huynh trưởng, nôn nóng và đau lòng:
"Đại ca, ta và nương ra ngoài rồi, cha ta thì sao bây giờ, cái nhà kia là con sói mắt trắng, trước kia thường xuyên chọc tức cha, hiện giờ cha hoàn toàn trở mặt với bọn họ, chỉ sợ bọn họ sẽ nói nhiều lời khó nghe, cha đã lớn tuổi, bị tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe thì phải làm sao?"
Thẩm Anh muốn tách ra khỏi gia đình Thẩm Văn Bưu từ lâu, điều luyến tiếc duy nhất là cha mẹ, nàng xuất giá có lẽ không sao, nhưng rời đi như vậy, Thẩm Văn Bưu hận nàng không chịu giao công thức làm phấn bao nhiêu sẽ hận cha đã bảo vệ nàng bấy nhiêu.
Liễu thị đã ngừng khóc trên đường, hiện giờ nhìn nữ nhi và nhi tử ở bên nhau, đôi tay Thẩm Văn Bưu có dài cỡ nào cũng không vươn đến đây bắt nạt được, Liễu thị hơi yên tâm, nói với nhi tử:
"Yến Bình, Thẩm Văn Bưu muốn lấy đồ của muội muội con, Tiểu Anh cần phải rời khỏi Thẩm gia, con là ca ca của nàng, sau này mọi chuyện nhờ con làm chủ cho Tiểu Anh. Thẩm bá bá đã lớn tuổi, không thể thiếu người chăm sóc, sáng mai ta và lí chính sẽ quay về cùng với mọi người, hưu thư coi như không có."
Thời điểm bà nghèo đến nỗi không nuôi nổi hài tử, Thẩm viên ngoại cho bà sính lễ phong phú để lại cho con cái, đối đãi với bà cẩn thận tỉ mỉ, mãi đến khi bà hoàn toàn hiểu rõ tính cách của ông và không còn mâu thuẫn trong lòng mới viên phòng với bà, chưa bao giờ có hành vi ép buộc. Năm đó Thẩm viên ngoại không chê bà nghèo, hiện tại bà cũng không ghét Thẩm viên ngoại già, mặc kệ mọi người trong thôn bàn tán thế nào, bà hoàn toàn tình nguyện.
Triệu Yến Bình lạnh mặt:
"Hưu chính là hưu, người và Tiểu Anh không được phép trở về."
Triệu Yến Bình biết ơn lão gia tử đã đối xử với mẫu thân và muội muội như vậy, nhưng Thẩm gia là ổ sói, Thẩm viên ngoại không yên tâm cả nhà sói mắt trắng, chấp nhận dùng thủ đoạn này để đuổi mẫu thân và muội muội, nếu Triệu Yến Bình không bảo vệ hai mẹ con thì có lỗi với mẫu thân và muội muội, cũng phụ lòng nỗi khổ tâm của Thẩm viên ngoại.
"Ta ở đây cũng không yên tâm, chẳng thà trở về chịu khổ với Thẩm bá."
Liễu thị bình tĩnh giải thích.
Triệu Yến Bình cau mày, Thẩm Anh đột nhiên ngẩng đầu, lau mắt: "Đại ca không cần khuyên nữa, sáng mai ta và nương sẽ quay về, chúng ta đưa cha đến huyện thành, một nhà ba người mua một tòa nhà để ở, dù sao cái gia đình kia cũng không hiếu thảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền