Chương 78
Cửa thành vừa mở, một chiếc xe ngựa và một chiếc xe phẳng do ngựa kéo lần lượt chạy ra ngoài. Chiếc phía trước do xa phu của Thẩm gia đánh xe, bên trong chở lí chính của Thẩm Gia Câu, chiếc phía sau do Triệu Yến Bình đánh xe, Thẩm Anh ngồi bên cạnh huynh trưởng.
Có ý định đón phụ thân đến huyện thành, Thẩm Anh vẫn nặng trĩu trong lòng, sợ gia đình Thẩm Văn Bưu không buông tha, sợ phụ thân không chịu đi vì không muốn Thẩm Văn Bưu mất mặt. Thời tiết cuối thu mát mẻ, bầu trời xanh mênh mông không một gợn mây, nhưng trong lòng Thẩm Anh như bị một tầng mây đen đè xuống, không có lấy một tia sáng nào.
Trên đường đi không nói lời nào, hai chiếc xe ngựa đi tới đầu thôn Thẩm Gia Câu. Lúc này nhà nào cũng ăn sáng xong, có thôn dân nhìn thấy huynh muội Triệu Yến Bình, đặc biệt là Thẩm Anh, lập tức la lên:
"Thẩm nha đầu về rồi à! Mau về nhà, cha ngươi tối hôm qua đi rồi!"
Trong chớp mắt, Thẩm Anh sửng sốt, lo lắng hỏi:
"Đi rồi? Cha ta bị đại ca chọc tức nên rời nhà rồi sao?"
Thôn dân không đành lòng trả lời, một lão thái thái khác thở dài:
"Cha ngươi đã qua đời, bị cả nhà đại ca ngươi làm cho tức chết rồi!"
Chết rồi? Cha đã chết rồi?
Trời đất trước mặt quay cuồng, Thẩm Anh ngã bật ra sau. May mắn thay, Triệu Yến Bình kịp thời đỡ muội muội, đồng thời gọi vài tiếng "Tiểu Anh". Thẩm Anh chỉ nhất thời bị ngất, bị huynh trưởng đánh thức, ánh mắt liếc đến hai thôn dân còn đứng đó, nước mắt Thẩm Anh lăn dài, bất ngờ đẩy huynh trưởng ra, nhảy xuống xe ngựa, vừa gọi cha vô cùng não lòng, vừa chạy đến đại trạch của Thẩm gia.
Tối hôm qua Thẩm viên ngoại qua đời. Lúc còn sống, ông cũng giống mọi lão nhân có tiền, đã đặt một cỗ quan tài tốt nhất trên trấn cho mình. Đêm hôm qua, Thẩm Văn Bưu đã sai hai nhi tử kéo quan tài về nhà. Thẩm Anh đẩy thôn dân đến phúng viếng và xem náo nhiệt, lao vào sân nhà mình, lập tức thấy một cỗ quan tài đỏ sậm ở giữa sân.
Tận mắt chứng kiến, Thẩm Anh lảo đảo ngã người lên quan tài, gào khóc thật to. Cả gia đình Thẩm Văn Bưu đã mặc áo tang trắng, nhìn thấy Thẩm Anh, tức phụ của Thẩm Văn Bưu nháy mắt ra hiệu trượng phu.
Thẩm Văn Bưu gật đầu, đột ngột xông lên trước, thô lỗ kéo Thẩm Anh khỏi quan tài và ném xuống đất. Thẩm Anh chưa kịp phản ứng, Thẩm Văn Bưu chỉ vào Thẩm Anh mắng to trước mặt láng giềng:
"Ngươi, đồ nha đầu chết tiệt, cha ta bị ngươi làm cho tức chết! Ông không cho ngươi buôn bán, ngươi nhất quyết phải làm, ông không cho ngươi xài tiền phung phí mua trang sức, ngươi trộm một đống bạc trong nhà để mua, tối hôm qua chúng ta thu dọn hành lý để đưa cho ngươi, cha nhìn thấy đống trang sức của ngươi mới nổi giận, đang sống sờ sờ bị ngươi làm cho tức chết rồi!"
Thẩm Anh quỳ rạp dưới đất, nước mắt rơi như mưa nhìn quan tài phía trước, cơ bản không nghe hắn đang nói gì. Tức phụ của Thẩm Văn Bưu nhào tới, túm cổ áo Thẩm Anh rống lên:
"Cha nhịn các ngươi lâu như vậy, ngày hôm qua không thể nhịn được nữa mới hưu nương của ngươi, cũng không cần ngươi nữa, vốn nhẫn nhịn, có lòng tốt thu dọn hành lý cho ngươi mới phát hiện ngươi phung phí bạc để sắm sửa cho mình, đã giận càng giận thêm, khi không bị ngươi làm tức chết, ngươi còn dám quay về!"
Vừa nói xong, tức phụ của Thẩm Văn Bưu muốn tát Thẩm Anh một cái.
Đúng lúc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền