Chương 92
Cuộc sống hiện tại của A Kiều rất viên mãn, dậy sớm chơi với tiểu Mạnh Chiêu, đến giờ Tỵ cửa hàng mở cửa thì A Kiều làm trong phòng thu chi, giữa trưa ăn chút cơm, đến chạng vạng đóng cửa, nàng về hậu viện nghỉ ngơi. Có chuyện bận rộn sẽ bớt suy nghĩ vẩn vơ.
Từ lúc cửa hàng mở cửa vào buổi sáng, những thợ thêu do A Kiều thuê lần lượt đến giao hàng. Ở cửa hàng tại kinh thành này, A Kiều không tự mình thêu thùa may vá. Trước khi cửa hàng chính thức khai trương, A Kiều dán một tờ thông báo, xem có phụ nhân hay cô nương nào tương đối nhàn nhã ở nhà và cũng khá khéo tay để nhận làm việc cho nàng. Ngay cả dưới chân thiên tử cũng có gia đình nghèo, rất mau đã có mấy chục người đến ứng tuyển.
A Kiều ký công văn với tất cả phụ nhân và cô nương khéo tay có thể thêu đồ khiến nàng vừa lòng. Trong thời gian công văn còn hiệu lực, những hoa lụa và kiểu thêu mà A Kiều dạy bọn họ làm, hoặc những kiểu dáng mà các thợ thêu tự sáng tạo chỉ có thể cung cấp cho A Kiều, không được bán cho người khác. A Kiều trả tiền công cao hơn các tiệm thêu khác, đặc biệt là những thợ thêu tự mình nghĩ ra kiểu thêu mới, A Kiều sẽ trả nhiều một chút. Tin tức lan rộng, thu hút một nhóm thợ thêu khéo tay đến ký công văn với nàng.
Giang nương tử cũng là một trong số đó, nhưng Giang nương tử thích chào mời khách, phát hiện A Kiều còn thiếu nữ chưởng quầy, Giang nương tử tự đề cử mình. Cô mẫu tặng nàng tòa nhà này, tiền tiết kiệm của A Kiều cũng đủ trang trải chi phí ban đầu của cửa hàng. Sau đó dưới sự nỗ lực của chủ tớ A Kiều, Giang nương tử và các thợ thêu, bao gồm sự tuyên truyền của cô mẫu trong giới thái thái nhà quan, cửa hàng kinh doanh ngày càng tốt. Đến bây giờ, A Kiều có thể kiếm được năm sáu lượng bạc mỗi tháng, đủ để gia đình nhỏ của mình sống thoải mái dễ chịu.
Đầu mỗi tháng, các thợ thêu đến chỗ A Kiều lấy nguyên liệu kim chỉ và lụa, cuối tháng đến giao hàng và lãnh tiền, đây là thỏa thuận đã ký, đa số thợ thêu sẽ giao hàng dựa theo ngày, thỉnh thoảng cũng có vài người chậm trễ vì trong nhà có chuyện, chỉ cần báo trước với A Kiều một tiếng, A Kiều sẽ không ép buộc.
A Kiều đã ghi hai mươi sáu thợ thêu vào danh sách, phác thảo họ, đến chạng vạng sắp đóng cửa, còn một người chưa đến. Thợ thêu này tên là Thôi Trân, năm nay mới mười lăm tuổi, sống tại trấn Nam Đường ngoại thành. Tổ mẫu của Thôi Trân vốn là thợ thêu trong cung, lớn tuổi được thả ra ngoài. Lão thái thái không tự thêu được, muốn truyền lại kỹ năng thêu thùa học được trong cung cho con dâu, chính là nương của Thôi Trân, nhưng nương của Thôi Trân không học được, lão thái thái thử dạy hai cháu gái, Thôi Cẩn mười tuổi và Thôi Trân bảy tuổi, hai chị em có thiên phú, học được tay nghề.
Sau khi lão thái thái qua đời, số bạc bà đem về từ trong cung dần dần xài hết, cuộc sống Thôi gia không dễ dàng gì, cha mẹ Thôi Trân đưa trưởng nữ Thôi Cẩn đến gia đình giàu có trong kinh thành làm thợ thêu, ký khế bán mình. Thôi Cẩn dùng tiền lương hàng tháng tiếp tục nuôi gia đình mấy năm, cho đến khi chủ nhân gửi xác nàng về nhà. Chủ nhân nói, Thôi Cẩn thừa dịp lão gia say rượu leo lên giường của lão gia, hy vọng một bước lên trời làm di nương, sau khi lão gia tỉnh lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền