Chương 93
A Kiều mới đứng dậy, ngẩng đầu liền phát hiện Giang nương tử đang nhìn trộm. A Kiều nghĩ đến hai bao Bích Loa Xuân của Triệu Yến Bình, không khỏi có chút chột dạ.
Triệu Yến Bình vừa vào, Giang nương tử lập tức đóng cửa lại, sau đó nàng dẫn Hạ Trúc và Đông Trúc đi đến trước quầy để giày thêu ở góc đông nam, để A Kiều và Triệu Yến Bình nói chuyện ở phòng thu chi đầu kia. Đứng xa xa, Hạ Trúc và Đông Trúc đều thành thật, chỉ có Giang nương tử híp mắt quan sát, cố gắng giúp chủ nhân nhìn xem vị Triệu quan gia này có nhớ thương chủ nhân giống như nàng đoán hay không.
Triệu Yến Bình khẽ dời chân, quay người lại, che trước người A Kiều, ba người bên kia chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng cao lớn của hắn.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Triệu Yến Bình thấp giọng hỏi, đôi mắt đen chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng.
Nhắc tới chính sự, A Kiều lập tức nén gợn sóng trong lòng, nhíu mày giải thích:
"Ta không có chuyện gì, cửa hàng của ta có một thợ thêu bị mất tích. Sáng nay ta đến Thuận Thiên Phủ báo án, phủ doãn xác định nàng đem theo hàng của ta trốn chạy, không có dốc sức điều tra, nhưng ta cho rằng trong đó có rất nhiều điểm kỳ lạ, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể nhờ Triệu gia hỗ trợ điều tra, không biết ngài có tiện không?"
Triệu Yến Bình kiềm chế sự khó chịu đối với cách xưng hô kính trọng của nàng, nghiêm mặt nói:
"Nàng nói lại từ đầu, cố gắng đừng để sót bất cứ chi tiết gì."
Hắn nguyện ý nghe, không có lập tức từ chối, A Kiều thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay ra hiệu Giang nương tử và Đông Trúc đến, ba người cùng nhau kể chuyện Thôi Trân từ đầu tới cuối.
Thôi Trân mất tích, Thôi gia dựa vào nàng kiếm tiền cũng không vội đi tìm nữ nhi, đó là điểm dị thường lớn nhất.
Triệu Yến Bình không biết tính cách của Thôi Trân, nhưng dựa trên sự khác thường này, hắn cũng cho rằng sự nghi ngờ của A Kiều có lý.
"Ngày mai ta phải đến trực ở công sở, chạng vạng sẽ bắt đầu điều tra việc này, có manh mối gì thì ta sẽ đến, nếu ta không đến, các ngươi phải thừa nhận chuyện Thôi Trân trốn đi, đừng tìm hiểu lung tung."
Triệu Yến Bình dặn dò bốn người. Cả đám đều gật đầu, A Kiều có chút lo lắng cho hắn:
"Ngài, ngài mới tới kinh thành, vẫn còn lạ nước lạ cái, có thể điều tra thì tốt quá, không được thì đừng miễn cưỡng, đừng làm chậm trễ chuyện của mình, lỡ như gặp nguy hiểm, ngài lập tức trở về nói với ta, ta sẽ nhờ Dượng ta hỗ trợ, ngài nhớ đừng xông pha chỗ nguy hiểm."
Vì có người khác ở đây, A Kiều cố gắng giả vờ như láng giềng bình thường nói với hắn. Nhưng A Kiều không giỏi ngụy trang, nàng lo lắng cho hắn, nói ít sợ hắn quên, nói nhiều thì sợ hắn nhìn ra, khuôn mặt trắng nõn dần dần đỏ lên. A Kiều tự mình cảm giác được, nàng rờ mặt mình để che dấu, cúi đầu nói:
"Nhìn ta này, Triệu gia mới đến kinh thành đã làm phiền ngài, ta thật xấu hổ."
Triệu Yến Bình nhìn vẻ xấu hổ quen thuộc, bởi có người ngoài ở đây, hắn chỉ nói:
"Không sao, nàng và ta là đồng hương, vốn nên quan tâm nhau. Không còn sớm nữa, ta về trước."
A Kiều muốn tiễn hắn.
Triệu Yến Bình bảo nàng dừng bước, tự mình đẩy cửa đi ra ngoài.
A Kiều nhìn theo bóng dáng hắn, không giấu được vẻ lo lắng. Giang nương tử nhìn thấy biểu hiện của hai người, nghĩ lúc này tìm Thôi Trân là chuyện quan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền