Chương 94
Màn đêm buông xuống, trấn Nam Đường tối mờ mịt, các bá tánh đã đi ngủ sớm.
Thôi phụ đang ngủ ngon, Thôi mẫu đột nhiên đẩy ông dậy. Thôi phụ định hỏi chuyện gì thì nghe có người gõ nhẹ vào cửa sổ.
Cũng giống Thôi mẫu, Thôi phụ ngay lập tức toát mồ hôi lạnh.
Trong kinh thành, bá tánh đều ngủ giường đất, giường đất để gần cửa sổ. Thôi phụ tạm thời nắm cây chổi quét giường, bước đến gần cửa sổ hỏi: "Ai đó?"
Ngoài cửa sổ vang lên một giọng ngắt ngứ:
"Chủ tử ở kinh thành phái ta tới, có chuyện cần nói trong phòng, đừng quấy rầy người khác."
Thôi phụ và Thôi mẫu liếc nhau, cả hai trở nên vô cùng căng thẳng.
Hai người mặc xiêm y, Thôi phụ lặng lẽ mở cửa sau. Dưới ánh sao mờ ảo, chỉ thấy một hán tử cao lớn đứng ngoài cửa, trên mặt che khăn đen, lộ ra một đôi mắt lạnh như băng, tựa như những kẻ chuyên lấy tiền giúp người ta trừ họa.
Thôi phụ chỉ làm mất lòng một người có thể mướn loại sát nhân này, nhìn thấy dưới tay áo người đó lộ ra một con dao găm sáng choang, Thôi phụ quỳ xuống tại chỗ, khóc lóc van xin:
"Tráng hán tha mạng, tiểu dân đúng là đã đệ đơn kiện Trân nương nhưng tiểu dân đã giải quyết xong xuôi, chỉ cần Hầu gia giấu kỹ Trân nương đừng để nàng lộ mặt, ta đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến Hầu gia!"
Thôi mẫu núp sau rèm cửa rình coi, nhìn thấy cảnh này, sợ tới mức ngã xuống đất, che miệng không dám phát ra tiếng.
Người bịt mặt lạnh lùng nhìn Thôi phụ:
"Hầu gia không muốn mạng chó của các ngươi, chỉ phái ta tới điều tra vì sao Thôi Trân dính vào vụ kiện, vào nhà nói."
Nghe vậy, hai vợ chồng như bừng tỉnh, mời người bịt mặt vào như mời một vị Phật.
Người bịt mặt ngồi xuống ghế chẳng chút khách khí, bắt hai vợ chồng quỳ trước mặt hắn giải thích.
Thôi mẫu khóc ròng:
"Chúng ta không cố ý, do chủ nhân tiệm thêu đó có lòng dạ ác độc, ký công văn với Trân nương, nói rằng nếu Trân nương làm hư vật liệu lấy từ cửa hàng, không giao hàng đúng giờ thì phải bồi thường cửa hàng gấp mười lần tiền vốn, không bồi thường nổi thì phải dùng chính mình trả nợ. Lần này Trân nương lấy vật liệu có giá trị ba lượng, cháu gái nhỏ của ta ham chơi, lén cắt hư, chúng ta không đủ khả năng bồi thường..."
Người bịt mặt hừ lạnh:
"Các ngươi không bồi thường nổi, cũng không muốn lấy người bồi thường, đơn giản đem bán nữ nhi cho Hầu gia, cuối cùng kiếm được một đống bạc?"
Thôi phụ và Thôi mẫu tính con đường này, nữ nhi muốn đến tiệm thêu dùng chính mình trả nợ, vậy chẳng phải quá lời cho tiệm thêu hay sao, bọn họ chẳng kiếm được chút gì? Cả nhà nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ ra biện pháp này. Cũng may quản sự của Trường Hưng hầu phủ tìm họ nhiều lần, nói rằng Hầu gia đồng ý mua Thôi Trân với giá cao, nếu không các lão gia phú thương khác chưa chắc đồng ý với yêu cầu của bọn họ, sẽ lén bắt cóc nữ nhi.
"Tráng hán, ngài thấy đó, Thuận Thiên Phủ cũng cho rằng Trân nương tự mình trốn chạy, việc này không liên quan đến Hầu gia, ngài giúp chúng ta nói, đừng để Hầu gia trừng phạt chúng ta."
Thôi phụ giỏi xử lý, run rẩy lấy một thỏi bạc ra, muốn nhét vào tay người bịt mặt.
Người bịt mặt không nhận bạc, trầm mặc hồi lâu, lạnh lùng nói: "Ta làm việc cho Hầu gia, cần làm Hầu gia yên tâm, các ngươi cất bạc đi, hiện tại viết một tờ giấy, chứng minh là các ngươi tình nguyện bán nữ nhi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền