Chương 16
Vô Ngôn Châu đang nói dở thì đột nhiên chẳng nhìn thấy gì nữa: "?"
Làm xong việc này, Diệp Tầm lau giọt mồ hôi không hề tồn tại trên trán rồi khẽ thở phào một hơi.
Sao một hạt Vô Ngôn Châu lại có thể phát ra thứ âm thanh chói tai như vậy? Cho dù nó có biết nói, thì cũng phải phát ra âm thanh êm tai dễ nghe mới đúng chứ!
Diệp Tầm cố gắng giữ vững thế giới quan đang lung lay sắp đổ của cô, cô khom lưng nhặt mấy hộp bánh quy vừa rơi trên đất lên, phủi lớp bụi không hề tồn tại rồi đặt lại lên kệ hàng.
Cô chống nạnh đảo mắt nhìn một vòng, các kệ hàng sát tường trong cửa hàng tạp hóa đều đã được bày kín đủ loại đồ ăn vặt. Bên ngoài trời bắt đầu nổi gió, Diệp Tầm thầm nghĩ giờ này chắc cũng chẳng còn ai tới nữa, bèn khép cửa chính lại.
Cánh cửa gỗ nặng trịch vừa đóng lại, gió lạnh thấu xương không thể lùa vào được nữa, cửa hàng lại trở về vẻ yên tĩnh trong nháy mắt.
Sau khi làm xong xuôi, lúc này Diệp Tầm mới nhận ra cô vẫn chưa ăn gì, bụng đã sớm réo ầm ĩ.
Cô xoa xoa bụng, ánh mắt liếc về phía những hộp mì còn lại của hôm nay.
Kho hàng chỉ có 50 hộp mì và xúc xích là đồ được hệ thống tặng miễn phí, sau ngày hôm nay cũng chỉ còn lại ba hộp cuối cùng.
Diệp Tầm nhướng mày, cũng không kén chọn hương vị, tiện tay cầm lấy một hộp mì vị gà hầm nấm hương.
Thật ra ba hộp mì còn lại đều cùng một vị, vị gà hầm nấm hương.
"Chắc là họ không thích ăn vị này?" Diệp Tầm ngậm chiếc nĩa, sau khi lấy gói gia vị ra thì nhìn lướt qua cửa hàng, tìm thấy chỗ lấy nước nóng ở bên phải cửa chính.
Động tác của cô vô cùng thành thục, mở gói gia vị rắc vào mì, tiện tay vứt vỏ gói gia vị vào thùng rác, sau khi chuẩn bị xong xuôi thì pha nước nóng, rồi ngồi trên ghế ở quầy thu ngân kiên nhẫn chờ đợi.
Mùi thơm nồng nàn nhanh chóng lan tỏa khắp nơi, khiến người ta không khỏi nuốt nước miếng, đánh thức cơn thèm ăn.
Mì gói lúc nào cũng có mùi thơm nồng nàn hấp dẫn nhất, nhưng khi ăn thì vị lại không mê người bằng mùi hương của nó.
Diệp Tầm đã sớm đói bụng đến cồn cào, trong lòng vô cùng nôn nóng. Cô cứ nhìn chằm chằm vào thời gian trên máy thu ngân, chớp mắt đã hết năm phút.
Cô hít một hơi thật sâu, nở nụ cười, vừa cầm nĩa lên còn chưa kịp thưởng thức bữa tối thì đã nghe thấy một tiếng va đập nặng nề vang lên từ ngăn tủ dưới bàn, ngăn tủ đang rung lên bần bật.
Diệp Tầm: "?"
Diệp Tầm vờ như không nghe thấy, cô mở nắp hộp ra, một luồng hơi nóng mang theo mùi thơm phả vào mặt. Cô gắp một đũa mì lên thổi thổi, bất chấp nóng mà vội vàng ăn một miếng.
Lúc đói ăn gì cũng thấy ngon, cho dù trước đây không thích ăn mì gói thì lúc này cũng là mỹ vị nhân gian, ấm áp an ủi tâm hồn cô!
"Rầm rầm rầm!"
Tiếng động trong ngăn tủ ngày càng lớn, có vẻ như không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc.
Diệp Tầm không hề dao động, đợi ăn xong mới cúi xuống liếc nhìn ngăn tủ.
Lúc này, tiếng động trong ngăn tủ đã biến mất. Cô thầm nghĩ trong phạm vi cửa hàng thì cô sẽ không gặp chuyện gì, cuối cùng cũng quyết tâm kéo ngăn tủ đang đóng chặt ra.
Một bóng đen "vèo" một tiếng lao vụt ra từ trong tủ, tốc độ quá nhanh khiến nó gần như không kiểm soát được thân thể, suýt nữa thì lảo đảo giữa không trung.
Sau khi ổn định lại, nó lao nhanh như chớp đến nơi phát ra mùi thơm – bên cạnh hộp mì, nhưng lại phát hiện bên trong đã trống rỗng, chỉ còn lại một lớp nước dùng mỏng chưa uống hết.