Chương 15
Cửa hàng tạp hóa trước mắt trống trơn, đến mức trộm cũng chẳng thèm ghé thăm.
Diệp Tầm không còn bận tâm về chuyện này nữa, cô mở mục nhập hàng ra xem. Bên trong không có nhiều thứ, đều là các loại đồ ăn vặt.
Diệp Tầm bất giác mỉm cười, cô thấy trong đó có vài món cô từng ăn hồi bé.
Giá trị của đồng vàng dường như cao hơn Diệp Tầm nghĩ. Giá nhập một hộp mì là 0. 4 đồng vàng, cô vẫn quyết định bán ra với giá 4 đồng vàng một hộp, mức lợi nhuận như vậy là quá đủ rồi.
Diệp Tầm không định nâng giá quá cao để kiếm lời nhiều.
Vì để nâng cấp cửa hàng tạp hóa cần đạt 400 điểm kinh nghiệm và 400 đồng vàng.
Hôm nay cô đã đặc biệt để ý, sau khi khách hàng mua đồ lần đầu tiên, cô sẽ nhận được 10 điểm kinh nghiệm, lần thứ hai chỉ còn 5 điểm, và lần thứ ba là 1 điểm.
Điểm kinh nghiệm sẽ giảm dần khi khách hàng mua đồ nhiều lần.
Mà cô muốn nhanh chóng đạt được 400 điểm kinh nghiệm, nghĩa là phải có nhiều khách hàng mới, vậy nên đi theo con đường bình dân mới là lựa chọn tốt nhất.
Diệp Tầm suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng quyết định con đường kinh doanh cho cửa hàng.
Cô nhập năm loại mì gói khác nhau và cả xúc xích, mỗi loại lấy 30 phần. Bốn loại khoai tây lát cũng lấy 30 phần mỗi loại, chưa gì đã tốn gần 156 đồng vàng.
Không gian cửa hàng tạp hóa quá nhỏ, khoai tây lát và mì gói lại cực kỳ chiếm chỗ, chỉ một loáng đã lấp đầy gần 80% kệ hàng, chỗ còn lại thì bày bánh quy và kẹo.
Diệp Tầm đang bận rộn sắp xếp hàng hóa thì đột nhiên khựng lại. Cô nhận ra Vô Ngôn Châu trong túi cô đang nóng lên. Sau khi lấy ra, Vô Ngôn Châu đang tỏa ra làn khói đỏ nhàn nhạt, trông vừa có vẻ bất thường vừa quỷ dị.
Diệp Tầm đặt chiếc bánh quy Oreo đang định xếp lên kệ xuống, cầm Vô Ngôn Châu lên, cẩn thận quan sát dưới ánh đèn mờ. Nhìn một hồi, cô bị vẻ ngoài của nó hấp dẫn, không kìm được mà đắm chìm vào đó.
Công nhận, Vô Ngôn Châu nóng lên ấm áp hệt như một túi sưởi tay, xua tan cái lạnh của đêm tối, cảm giác khá là dễ chịu.
Một lúc lâu sau, Vô Ngôn Châu cuối cùng cũng không chịu nổi ánh nhìn chằm chằm của Diệp Tầm nữa, bèn cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng giọng điệu lại lộ rõ vẻ yếu ớt, cố gắng nặn ra một câu:
"Gan to thật đấy! Còn không mau thả bổn châu ra mau!"
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, Diệp Tầm đã chết vì một tai nạn xe cộ bất ngờ, rồi do một cơ duyên xảo hợp mà được hệ thống trói buộc và mở một cửa hàng, thậm chí còn buôn bán được vài món với lũ quỷ đến từ một thế giới nguy hiểm...
Cô cứ ngỡ sẽ không còn chuyện gì mà cô không thể chấp nhận được nữa, nhưng...
Có ai từng thấy một hạt châu biết nói chưa, mà còn là một hạt châu vô cùng đẹp đẽ nữa chứ?
Ngay từ đầu, Diệp Tầm tự trấn an mình rằng chắc chắn chỉ là ảo giác. Dưới ánh đèn, viên Vô Ngôn Châu hoàn mỹ đến mức khiến người ta không thể rời mắt, sao có thể phát ra thứ giọng khàn khàn, thô ráp lại còn có chút... Đáng khinh như thế được chứ?
Mãi cho đến khi trong cửa hàng lại vang lên âm thanh kỳ quái, lần này dường như còn rõ ràng hơn. Cửa hàng chật hẹp, liếc mắt một cái là thấy hết, chẳng thể giấu được thứ gì. Ánh mắt Diệp Tầm rơi xuống hạt Vô Ngôn Châu, âm thanh đúng thật là phát ra từ bên trong nó.
"Này, cô gái..."
Diệp Tầm còn chưa nghe hết đã quyết đoán nhét ngay hạt Vô Ngôn Châu đang ngắm nghía trong tay vào ngăn tủ của quầy thu ngân. Mở ra, đóng lại, khóa vào, một loạt động tác liền mạch trôi chảy.
Ngăn tủ của quầy thu ngân quả không hổ là đồ đi kèm khi nâng cấp cửa hàng. Sau khi đóng kín lại, âm thanh như bị cắt đứt ngay lập tức và biến mất, hiệu quả cách âm cực kỳ tốt.