Chương 18
Diệp Tầm liếc nhìn hạt Vô Ngôn Châu đang rất ồn ào, cầm hộp mì trong tay tung lên tung xuống, dụ dỗ nói:
"Vừa rồi cậu đã đâm thủng một lỗ trên tường, giờ đành làm phiền cậu tạm thời làm đồ trang trí treo tường để bù đắp nhé. Ừm, tôi cho cậu một cơ hội nữa... Cậu nói cho tôi biết những gì mình biết, tôi sẽ mời cậu ăn món này."
Cái thân tròn vo của hạt châu đang giãy giụa bỗng khựng lại, nó ngượng ngùng nuốt nước bọt.
Hu hu hu, thứ này thơm quá! Chắc chắn ăn rất ngon, hấp dẫn quá đi!
"Được, đồng ý!" Hạt Vô Ngôn Châu không có khí phách đã khuất phục trước món ngon.
Lúc này Diệp Tầm mới hài lòng mỉm cười. Vô Ngôn Châu lon ton đi theo sau cô như một cô vợ nhỏ, từ từ kể về tình hình của thế giới này.
Diệp Tầm càng nghe càng kinh ngạc.
Diệp Tầm cụp mắt xuống, ánh nhìn bình thản, vẻ ngoài không lộ chút cảm xúc, nhưng trong lòng thì sóng ngầm đã cuộn trào dữ dội.
Thế giới này hóa ra lại là nơi kẻ mạnh làm vua, giữa các quỷ quái còn có sự áp chế về cấp bậc. Mà cấp bậc của quỷ hồn được phân chia theo màu sắc, khi sử dụng quỷ lực thì màu sắc sẽ đại diện cho cấp bậc của quỷ đó.
Màu xám là thấp nhất, tiếp theo là màu trắng, vàng, đen. Đây là những màu tương đối thường thấy, còn cao hơn nữa chính là màu đỏ và màu xanh lơ.
"Nghe đồn sau màu xanh lơ còn có cấp bậc cao hơn nữa." Vô Ngôn Châu dừng lại một chút rồi chậm rãi nói: "Chỉ là tôi chưa bao giờ gặp qua nên cũng không thể xác định được."
Diệp Tầm nhớ tới cô bé với những vết bầm tím cô gặp lúc sáng, liền thấp giọng hỏi:
"Quỷ cấp thấp thường xuyên bị bắt nạt sao?"
"Đương nhiên rồi, vận may tốt thì có thể yên ổn làm việc dưới trướng một đại lão nào đó, còn vận may không tốt mà đụng phải lệ quỷ thì bị xé nát cũng là chuyện thường tình. Mạng của quỷ hồn cấp thấp không đáng một xu."
Vô Ngôn Châu thản nhiên đáp.
Diệp Tầm nhớ tới nụ cười và những vết thương trên người của cô bé, lòng cô có chút nặng trĩu.
Thế giới này không có con người, chỉ có vô vàn quỷ hồn. Ngay khoảnh khắc họ ra đời trên thế giới này liền có được ý thức, cấp bậc của quỷ hồn cũng không cố định mà sẽ từ từ tăng lên giống như tu luyện.
Nói đúng hơn, đây thực chất giống như một thế giới tu luyện khác, nhưng theo hướng kinh dị.
Sau khi Diệp Tầm đã hiểu sơ qua về thế giới này, Vô Ngôn Châu lúc này mới thỏa lòng mong ước với món ngon trong lòng nó.
Nó "ngao ô" một tiếng rồi nhảy bổ vào hộp mì, vừa ăn vừa hạnh phúc phát ra tiếng "anh anh anh", như thể đang bơi trong biển hạnh phúc.
Cảnh tượng này khiến Diệp Tầm giật giật mày, ba vạch đen trượt dài trên trán: "..."
Nhìn lướt qua thời gian hiển thị trên máy thu ngân, đã là 9 giờ tối. Diệp Tầm cảm thấy cơn buồn ngủ dần ập đến, cô ngáp một cái.
Cô nhớ tới phòng ngủ mà hệ thống tặng, trong lòng không khỏi thầm thấy may mắn.
May mà hệ thống đã tặng, nếu không cô còn phải đau đầu xem tối nay nên ngủ ở đâu.
Diệp Tầm đặt phòng ngủ ở tầng hai của cửa hàng, rất nhanh sau đó, một mảng tường từ từ biến mất, thay vào đó là một cánh cửa gỗ bình thường, sau cánh cửa là cầu thang tay vịn dẫn lên phòng ngủ.
Diệp Tầm suy nghĩ một lát rồi nói với Vô Ngôn Châu: "Ăn xong thì tắm rửa cho sạch sẽ rồi quay lại treo mình trên tường, đừng hòng chạy đi đâu. Nếu còn làm hỏng đồ trong cửa hàng nữa thì tôi sẽ nhốt cậu vào tủ vĩnh viễn không cho ra ngoài."
Cũng khó trách Diệp Tầm không thể nói lời tàn nhẫn với một hạt Vô Ngôn Châu đẹp đẽ như vậy, cho dù giọng nói của nó đã phá vỡ ảo tưởng của cô!