ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 19

Cô bỏ chiếc Dẫn Linh Trâm không có động tĩnh gì vào trong tủ rồi khóa lại, lúc này mới tắt đèn cửa hàng rồi bước lên cầu thang.

Phòng ngủ có cách bài trí như một phòng khách sạn bình thường, gồm một giường đơn, ga trải giường màu trắng và vỏ chăn màu trắng. Bên cạnh giường có một chiếc tủ gỗ màu nâu đỏ cao ngang giường, trên đó đặt một cái điện thoại di động và máy tính bảng...

Khoan đã, điện thoại di động?

Ánh mắt Diệp Tầm không còn giữ được vẻ bình tĩnh khi nhìn thấy nó. Cô đang đứng ở cửa thì lập tức kích động lao tới mở khóa điện thoại, nhưng nét mong chờ trên gương mặt lại dần tắt đi.

Cửa hàng ứng dụng chỉ có vài phần mềm, không có QQ, không có WeChat, không thể liên lạc, cũng chẳng gọi điện được.

Diệp Tầm thả lỏng cơ thể đang căng cứng, cười khổ một tiếng: "Sao có thể để mình liên lạc với người ở thế giới thực được chứ, nghĩ lại cũng thấy không đời nào có chuyện đó."

Cô ngã mình lên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà một lúc, lúc này mới cầm điện thoại lên bắt đầu tìm kiếm ứng dụng.

Phim điện ảnh và phim truyền hình của thế giới thực đều có thể xem, game offline cũng chơi được, lên trình duyệt cũng có thể tìm kiếm thông tin. Chơi hơn mười phút mà dung lượng pin của điện thoại cũng không hề giảm, vĩnh viễn kẹt ở mức 1% màu đỏ đầy nguy hiểm.

Cái mức pin này chắc là muốn chọc điên người bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế đây mà.

Hôm nay Diệp Tầm đã gặp quá nhiều chuyện, cô dụi dụi mắt rồi bò dậy, đi vào phòng tắm nhỏ bên cạnh để rửa mặt.

Cô vừa đánh răng vừa ngẩng đầu nhìn mình trong gương, đôi mắt sụp mí đầy vẻ ngái ngủ, không khỏi thở dài cảm khái.

Thôi vậy, điều duy nhất có thể làm bây giờ là kiên trì với lựa chọn của cô, hơn nữa chuyện này cũng không tệ như cô tưởng.

Hôm sau, chuông báo trên điện thoại vang lên, Diệp Tầm dứt khoát vươn tay từ trong chăn ra tắt nó đi, rồi lại nằm ườn thêm vài phút mới uể oải lồm cồm bò dậy.

Đêm qua cô dường như có một giấc mơ, trong mơ cô đang lái xe, một chiếc xe tải đột nhiên lao ra, đâm thẳng về phía cô...

Làn nước lạnh tạt thẳng vào mặt khiến cô rùng mình một cái, những suy nghĩ hỗn loạn cũng trở nên rõ ràng hơn nhiều.

Tầng một vẫn y như lúc cô rời đi đêm qua. Không thấy Vô Ngôn Châu trong hốc tường, Diệp Tầm liền cúi nhìn vào hộp mì cô cho nó ăn tối qua. Hộp mì đã bị ăn sạch bong, còn Vô Ngôn Châu thì đang cuộn tròn ngủ ngon lành bên trong, thỉnh thoảng còn nghe loáng thoáng tiếng ngáy khe khẽ.

Diệp Tầm: "..."

Cái tiếng ngáy này, xem ra ngủ ngon lắm đây.

Diệp Tầm kiểm tra cẩn thận một vòng quanh cửa hàng, lúc này mới mở máy thu ngân lên.

Hàng hóa trong cửa hàng có thể quét mã để thanh toán, món nào đã trả tiền thì có thể mang đi. Còn nếu ai đó tự tiện lấy đồ chưa quét mã, chỗ Diệp Tầm sẽ lập tức nhận được thông báo.

Đương nhiên, kẻ trộm đồ cũng không thể rời khỏi cửa hàng này.

Diệp Tầm suy nghĩ một lúc, rồi nhờ sự trợ giúp của hệ thống để dán một tờ thông báo ngoài cửa.

Cấm trộm cắp hàng hóa trong cửa hàng, nếu bị phát hiện tự gánh lấy hậu quả. Nếu bị phát hiện từ ba lần trở lên sẽ bị cho vào danh sách đen vĩnh viễn.

Sau khi Diệp Tầm hỏi đi hỏi lại và được hệ thống xác nhận nhiều lần, cuối cùng cô cũng chắc chắn rằng tất cả các quỷ đều có thể hiểu được ý nghĩa của tờ thông báo đó, sẽ không có trường hợp đọc không hiểu hoặc giả ngơ.

Diệp Tầm đẩy cửa ra, tiếng "kẽo kẹt" nặng nề vang vọng khắp con phố yên tĩnh, ánh sáng bên ngoài chiếu vào, xua tan bóng tối trong cửa hàng.