ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 27

"Đúng vậy."

"Vậy nếu ngài đổi ý, nhất định phải nghĩ đến tôi đầu tiên đấy nhé!"

Đương nhiên rồi, sau này khi cửa hàng được nâng cấp, có thể chứa được nhiều người hơn thì chắc chắn cô sẽ lựa chọn hợp tác với các cửa hàng khác.

Diệp Tầm dĩ nhiên là đồng ý.

Người đàn ông đầu đinh nhận được câu trả lời chắc chắn thì thở phào nhẹ nhõm. Anh ta cẩn thận nói lời cảm ơn rồi rời đi.

Cửa hàng thoáng chốc lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu. Nhìn bóng dáng người đàn ông đầu đinh khuất dần ở phía xa, Diệp Tầm đăm chiêu suy nghĩ, tay gõ gõ lên quầy thu ngân.

Tiếng "cộc cộc" đầy nhịp điệu vang vọng khắp cửa hàng.

Thật ra trong lòng cô vẫn còn một nỗi lo.

Hiện giờ, số quỷ biết đến cửa hàng này còn khá ít, tin tức cũng chưa lan truyền đi nhanh, chỉ được biết đến trong một phạm vi nhỏ mà thôi.

Thế giới này toàn là những giống loài không phải con người, cô không thể không thận trọng một chút. Dù bản thân không hề sợ, nhưng cẩn thận vẫn hơn – phòng trước vẫn tốt hơn là hối hận về sau!

Nhạc trong cửa hàng vẫn là bài "Vận May Đến" quen thuộc, giai điệu mạnh đến mức Vô Ngôn Châu cũng có thể ngân nga theo.

Đếm tiền xong, Diệp Tầm lại dời sự chú ý về chương trình giải trí đang phát trên màn hình.

Cô đã thay quần áo. Trên lầu, trong phòng ngủ có sẵn một bộ đồ ngủ bằng vải lông tơ màu hồng phấn, trên mũ còn có hai cái tai thỏ mềm mại màu hồng. Còn bộ quần áo mà cô mặc lúc gặp tai nạn xe hôm qua thì đã được gấp gọn gàng, đặt ngay ngắn ở đầu giường.

Giờ đây, cô đang mặc đồ ở nhà, lười biếng tựa người vào chiếc ghế sau quầy thu ngân. Ánh đèn dịu nhẹ như thác nước đổ xuống, bao phủ lấy thân hình cô. Gương mặt trắng nõn, không tì vết như phủ một lớp sáng mờ, vừa toát lên vẻ thần bí, vừa khiến người ta có cảm giác khó lại gần.

Khi người đàn ông đô con được thanh niên áo trắng dẫn đến, ngẩng đầu lên liền trông thấy cảnh này, bất giác nín thở.

Diệp Tầm đang lim dim thì nghe thấy tiếng động, cô đột ngột ngước mắt nhìn ra cửa, vừa vặn chạm phải ánh mắt của người đàn ông đô con đang sững sờ ở cửa.

Ánh mắt đối diện này làm tim anh ta thót lên: Căng thẳng, căng thẳng quá đi mất!

"Đến mua đồ à?" Diệp Tầm ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đô con và nhóm người phía sau anh ta, thong thả hỏi.

"Ờ... Đúng, đúng rồi."

Người đàn ông đô con gật đầu lia lịa. Anh ta nhìn cách bài trí trong cửa hàng, vẻ vênh váo phô trương ban nãy lập tức thu lại, cả người trở nên ngoan ngoãn hẳn.

Tuy anh ta có thực lực mạnh mẽ, sau lưng cũng đã gây dựng được thế lực của riêng mình, một chủ cửa hàng nhỏ vốn chẳng đáng để anh ta bận tâm, nhưng anh ta vẫn có chút mắt nhìn.

Cấp bậc của anh ta không hề thấp, đã dừng lại ở cấp đen suốt một thời gian dài. Thế nhưng, cấp bậc của chủ cửa hàng trước mặt lại như bị sương mù che phủ, khiến anh ta hoàn toàn không thể nhìn thấu.

Huống chi, khi đối mặt với một đám quỷ lạ, chủ cửa hàng vẫn có thể giữ được thái độ tự tin, bình thản, trông lại còn tươi cười niềm nở, vô cùng hiếu khách...

Có thể ung dung đối mặt nguy hiểm, lại còn biết tính toán từng bước. Chủ cửa hàng nhất định là một vị đại nhân có cấp bậc trên cả cấp đen!

Nếu Diệp Tầm có thể nghe được đoạn độc thoại nội tâm này của anh ta, chắc chắn cô sẽ liếc anh ta một cái.

Nếu anh mà nhận ra tôi là con người, thì người hoảng sợ phải là tôi mới đúng!

Hiểu thế nào là một cửa hàng mang theo buff vô địch chưa? Bước chân vào cửa hàng này mà dám gây sự, thì kiểu gì cũng vào thẳng rồi bị đập cho bay ra ngoài!

Cánh tay người đàn ông đô con nổi đầy cơ bắp cuồn cuộn, trên đó có xăm những hoa văn kỳ lạ màu đen tím. Nhìn kỹ sẽ thấy những hoa văn đó như thể đang sống, có chất lỏng chảy bên trong.