Chương 26
Khen hay đến mấy cũng không được giảm giá đâu nhé!
Có điều, cô vẫn gật đầu, mặt không đổi sắc đón nhận những lời tâng bốc này:
"Cứ gọi tôi là bà chủ là được. Muốn mua gì thì vào trong chọn, chọn xong thì ra đây tính tiền."
Nói xong, cô lại bấm nút phát tiếp chương trình gameshow đang tạm dừng.
Người đàn ông đầu đinh gật đầu lia lịa, sau khi vào trong liền đi thẳng đến khu vực mì gói với mục tiêu rõ ràng.
Anh ta nhìn số lượng mì gói nhiều hơn hôm qua gấp mấy lần, vui đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ, vội vàng chọn mỗi vị vài hộp, rồi lại nhìn sang khu hàng mới ở đầu bên kia.
Những chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật màu xanh được xếp ngay ngắn trên kệ hàng. Dù chưa từng ăn thử, nhưng anh ta vẫn rất tin tưởng vào những món đồ được bán trong cửa hàng này.
Các vị Oreo khác nhau khiến anh ta khó lòng lựa chọn. Anh ta luôn ghi nhớ bài học ngày hôm qua nên không dám tùy tiện nghịch ngợm, dù chỉ cầm lên xem bao bì xong cũng phải đặt lại ngay ngắn vào chỗ cũ.
Khoảng mười lăm phút sau, người đàn ông đầu đinh ôm một đống đồ ăn lỉnh kỉnh đi tới quầy thu ngân, chất lên bàn thành một ngọn núi nhỏ.
Diệp Tầm ngẩng đầu khỏi chương trình đang xem, liếc mắt nhìn qua. Gần như toàn bộ hàng hóa trong cửa hàng đều bị anh ta quét sạch, trông có vẻ là người có tiền!
Diệp Tầm nở một nụ cười chuyên nghiệp, sau khi quét mã xong liền nhìn sang đống đồ cao như núi. Theo bản năng, cô đưa tay định lấy một cái túi để đựng cho anh ta, nhưng quờ một hồi lại chẳng thấy gì.
Diệp Tầm: "..."
Ngượng thật, lúc này Diệp Tầm mới nhớ ra cửa hàng tạp hóa đơn sơ của mình, hình như không có túi đựng.
Trước đây, những lúc rảnh rỗi, cô thường đến siêu thị nhỏ của bạn để giúp đỡ, ung dung lười biếng qua ngày. Cô cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống khó xử khi khách mua cả đống đồ mà lại không có túi đựng.
Trong lúc Diệp Tầm còn đang bối rối, người đàn ông đầu đinh đã rút ra một chiếc túi đỏ sẫm cũ kỹ, chỉ to cỡ bàn tay. Anh ta lần lượt cho từng món đồ ăn vào trong, sau đó buộc túi lại.
Sau khi làm xong tất cả, chiếc túi vẫn xẹp lép, nhẹ bẫng như không có trọng lượng.
Tay còn lại của anh ta thì móc tiền ra trả.
Diệp Tầm nheo mắt nhìn cảnh này. À cô xin lỗi, quên mất đây không phải là thế giới loài người!
"À đúng rồi, bà chủ."
Người đàn ông đầu đinh buộc chặt túi, đang định rời đi thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn dừng bước, do dự quay người lại:
"Không biết ngài có phiền không nếu tôi mang mấy món này đến chỗ khác bán? Tôi đang làm ở một cửa hàng có vị trí khá đẹp, khách ra vào tấp nập... Biết đâu có thể giúp quảng bá cho ngài được đôi chút?"
Diệp Tầm đang ngồi ngay ngắn ở quầy thu ngân, nghe thấy những lời này thì khẽ nhướng mày. Cô ngẩng đầu lên nhưng chưa kịp nói gì.
"Đương nhiên."
Người đàn ông đầu đinh vội vã xua tay, sợ vị chủ cửa hàng thần bí trước mắt không vui nên lập tức nói thêm:
"Nếu ngài không muốn, thì tôi có thể giữ lại dùng cho mình cũng được..."
Diệp Tầm suy nghĩ một lát rồi khẽ lắc đầu: "Cảm ơn đề nghị của anh, nhưng hiện tại cửa hàng còn quá nhỏ, tạm thời chưa cần mở rộng."
Diệp Tầm tiếc hùi hụi. Nhìn cái cửa hàng nhỏ chứa không nổi mười người này, trong lòng cô như có hai hàng lệ đang tuôn rơi.
Không gian cửa hàng quá nhỏ, lượng khách tối đa cũng chỉ có vậy. Đến lúc đó, nếu mọi người đều đổ xô đến mua thì sẽ không chứa nổi, thậm chí còn có thể xảy ra va chạm nữa.
Người đàn ông đầu đinh nghe lời từ chối ban đầu thì hơi thất vọng, nhưng vừa nghe thấy hai chữ "tạm thời" thì mắt anh ta lại sáng rỡ, vội hỏi ngay:
"Chỉ là tạm thời thôi?"