Chương 29
Bọn họ hít một hơi thật sâu, rồi vẻ mặt khinh thường liền thay đổi, tất cả đều không hẹn mà cùng nuốt nước bọt ừng ực.
Bọn họ đã lang bạt khắp nơi rất nhiều năm, có thể nói quãng đường bọn họ đi qua đủ để vòng quanh Quỷ Vực mấy trăm vòng.
Trong mắt bọn họ, những chuyện kỳ lạ thú vị xảy ra trên mảnh đất này nhiều vô kể. Tập tục mỗi nơi mỗi khác, cứ trò chuyện là họ có thể kể vanh vách phong tục tập quán ở bất cứ đâu.
Thế nhưng những món có thể ăn no thật sự thì từ khi sinh ra đến giờ, họ chưa từng nghe nói ngoài nến và tro hương ra còn có loại nào khác.
Vì thiếu thốn đồ ăn và áp lực sinh tồn, đám ác quỷ tụ tập ở phía tây đã đánh mất lý trí, quay sang tàn sát và ăn thịt đồng loại. Mỗi lần tận hưởng xong một thân xác quỷ khác, khóe miệng chúng lại hiện lên nụ cười đầy thỏa mãn. Còn cơn khát máu trong lòng thì tạm thời được xoa dịu, lặng lẽ lùi vào bóng tối, chờ đến lần bùng nổ tiếp theo.
Theo lời kể của đám quỷ đó, thân thể của đồng loại không chỉ giúp bọn chúng nâng cao tu vi mà còn có một mùi vị gây nghiện, một khi đã ăn rồi thì không thể nào từ bỏ được.
Nhắc đến những kẻ vô tội đã bị bọn chúng nuốt chửng, bọn chúng không những không cảm thấy áy náy mà còn vô cùng đắc ý, thi nhau so sánh xem ai ăn được nhiều nhất, dường như xem đó là vinh quang.
Khu vực phía tây đó tràn ngập bạo lực và máu tanh, những con quỷ bình thường đi ngang qua đều sẽ cố tình đi đường vòng, thà lãng phí thời gian chứ nhất quyết phải tránh xa nơi đó.
"Tình hình bên kia tôi cũng biết. Nhưng... Chẳng phải nơi này trong truyền thuyết là vùng đất hoang sao?"
Một nữ quỷ mặc đồng phục giống hệt bọn họ, chiếc áo choàng xám rộng thùng thình che đi vóc dáng yêu kiều của cô ta.
Cô ta cúi đầu, hút cạn phần nước còn lại trong hộp mì, rồi quay đầu một góc 180 độ để nói chuyện với đồng bạn phía sau. Người kia chỉ kịp nhìn thấy sau gáy cô ta – cũng là một khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu nào.
Đám quỷ vốn đang cảnh giác đi theo đại ca của mình bước vào khu vực xa lạ này, nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi mì gói là đã bị đánh gục, lũ lượt "buông vũ khí đầu hàng".
Giờ đây, bọn họ ngồi xổm hoặc ngồi xếp bằng thành từng tốp năm tốp ba ngoài cửa, thậm chí còn có một con quỷ định ngồi trên ngọn cành hòe, kết quả bị đại ca đuổi xuống. Tay mỗi con quỷ đều bưng một hộp mì nóng hổi, cúi đầu ăn một cách ngon lành.
Dù Diệp Tầm đã sớm biết họ là đám quỷ chuẩn bị đi chợ quỷ lấy hàng về, nhưng giờ phút này cô cũng không nhịn được mà liên tưởng họ với những kẻ thất nghiệp lêu lổng thường ngồi xổm ven đường, lười biếng không có việc gì làm.
Cái kiểu lười nhác, ôm hộp mì với bộ mặt thỏa mãn chẳng có chí tiến thủ này, đâu có giống những con quỷ kinh doanh khôn khéo chứ!
Sao không học tập đại ca của mình đi chứ!
Diệp Tầm cảm thán rồi quay đầu nhìn lại, vị đại ca uy phong lẫm liệt của họ lúc này đã mở hộp mì thứ ba, lưng thẳng tắp, ngồi ngay ngắn trên bậc thềm ngoài cửa, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào hộp mì vừa được đổ nước sôi. Ngay cả cánh tay phủ kín hình xăm tím đen phía trước, giờ cũng căng lên đầy háo hức.
Nếu sự khao khát trong mắt anh ta có thể phát ra âm thanh, có lẽ nó còn vang dội hơn cả bài "Vận May Đến" đang văng vẳng bên tai.
Diệp Tầm: "..."
Hết cứu, cứ vậy đi.
"Nơi này quả thật trước giờ không có bất kỳ ai sinh sống..."
Người đàn ông được hỏi ngẩng đầu lên khỏi hộp mì, lau vệt dầu mỡ bên khóe miệng, giọng điệu lộ vẻ nghi hoặc: "Khu vực này đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi, bất cứ ai đặt chân đến đây với ý định ở lại đều bị một lời cảnh báo vô hình nào đó cưỡng chế rời đi."