Chương 30
"Cảnh báo?"
"Cưỡng chế rời đi?"
Đám quỷ tụ lại một chỗ, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Nhắc đến chuyện này là bọn họ lập tức bật chế độ hóng chuyện.
Xem ra hóng chuyện không chỉ là bản tính của con người, mà ngay cả quỷ cũng không thoát khỏi. Lúc này, họ đang phấn chấn bưng hộp mì, ra hiệu cho người đàn ông kia tiếp tục nói.
Tất cả, bao gồm cả đồng bạn của người đàn ông đô con và những con quỷ lạ mặt đến mua đồ, đều bưng hộp mì vây quanh anh ta, ánh mắt đổ dồn vào anh ta, chăm chú lắng nghe, trông hệt như hiện trường của một buổi bán hàng đa cấp quy mô lớn.
Diệp Tầm: "..."
Có điều, hóa ra nơi này còn có lời đồn như vậy à?
Diệp Tầm cẩn thận nghĩ lại, đêm qua dường như cô không gặp phải chuyện gì kỳ lạ, cũng có khả năng là cửa hàng và phòng ngủ đều có lá chắn bảo vệ, cả đêm đó cô chỉ gặp một cơn ác mộng về tai nạn xe cộ.
Nhưng về sau nó lại biến thành một giấc mộng đẹp, cô mơ thấy mình có một ngôi nhà được xây bằng tiền, ngay cả sàn nhà dưới chân, đèn chùm treo trên đầu, đến cả chiếc giường khi ngủ cũng được phủ kín bằng tiền giấy...
Nghĩ đến đây, cô bất giác nở một nụ cười ngọt như mật, không khỏi cảm thán.
Chỉ cần nghĩ đến tiền thôi, dù chỉ là thoáng qua trong đầu, cũng có thể mang đến cho người ta một niềm vui đơn giản mà tự nhiên đến lạ.
Sau khi đoàn quỷ thương nhân ăn uống no nê, họ ngồi tán gẫu bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ, nhìn sắc trời rồi mới đứng dậy chuẩn bị lên đường.
Phía trước, sau khi đi qua một vùng đất hoang cỏ dại um tùm, đi tiếp nửa giờ nữa sẽ thấy một con phố, nơi đó có chỗ để nghỉ tạm.
Hai ngày nữa, chợ quỷ sẽ mở cửa. Họ phải tất bật ngược xuôi, chiếm trước một vị trí tốt để xếp hàng đi vào.
Trước khi rời đi, bọn họ đồng loạt móc ví ra, mua đủ mọi món trong cửa hàng theo từng hương vị. Hơn nửa số hàng trong kho đã bị quét sạch chỉ trong chớp mắt. Lúc này, họ mới cảm thấy mãn nguyện, chào tạm biệt Diệp Tầm rồi rời đi.
Người đàn ông đô con còn vỗ ngực đảm bảo: "Bà chủ, mấy ngày nữa cô còn ở đây không? Chúng tôi đi chợ quỷ xong, sẽ quay lại đây!"
Ánh mắt anh ta tràn ngập sự lưu luyến, nhìn các món hàng trong cửa hàng không nỡ rời, đôi chân như bị dán chặt xuống đất, mãi không thể bước đi, bước đầu tiên trên hành trình.
Diệp Tầm dám thề, nếu không phải họ không có nhiều không gian trữ đồ, có lẽ họ đã quét sạch cả cửa hàng, đến cái bàn cũng không tha.
Đặc biệt là kẹo Tú Đậu, ban đầu Diệp Tầm còn sợ vì trước đó cô nói hương vị quá chua nên sẽ không có ai thèm ngó tới, kết quả chỉ riêng kẹo Tú Đậu, họ đã lấy mỗi vị hai mươi phần.
Lúc đầu, khi người đàn ông đô con cầm lấy kẹo Tú Đậu, trên mặt anh ta thoáng hiện một tia do dự. Nhưng ngay sau đó dường như đã tưởng tượng ra điều gì đó, trên mặt treo một nụ cười hưng phấn kỳ dị, trông hệt như vẻ mặt hả hê khi người khác gặp hoạ.
Cũng không biết anh ta đang nghĩ đến ai, Diệp Tầm chỉ có thể thầm cầu nguyện cho con quỷ xui xẻo kia.
Ngay cả thanh niên áo trắng, sau khi dẫn đám quỷ này quay lại cũng mua mấy hộp mì, rồi mới đi.
Thật bất ngờ, kẹo Tú Đậu lại là món sắp bán hết đầu tiên.
Thường thì cửa hàng nào cũng vậy, sau một đợt khách đông là lại vắng tanh. Qua giờ cao điểm rồi, đến một bóng khách cũng không thấy.
Trong lúc đó, người phụ nữ mặc sườn xám cũng đã đến một chuyến. Trông cô ta có vẻ hơi buồn ngủ, chỗ nối giữa cổ và đầu bằng sợi chỉ đỏ càng thêm kỳ quái, lúc đi đường Diệp Tầm cứ sợ cái đầu lủng lẳng trên cổ cô ta sẽ rơi xuống.