ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 3

Trước mặt cô hiện ra một dấu đỏ lớn, ngăn không cho cô đẩy cửa tiếp. Ngay lúc đó, bên tai vang lên tiếng nhắc: [Phải hoàn thành nhiệm vụ của người mới thì mới được cấp quyền hạn tiếp theo. ]

Nghe lời nhắc của hệ thống, cô càng thêm phần tò mò.

Nghĩ kỹ lại, một nơi rộng lớn như vậy sau này đều là của cô, lại còn có thể đi du lịch và kiếm tiền ở nhiều thế giới khác nhau, so với cuộc sống hiện tại thì thoải mái hơn nhiều!

Nếu không phải vì vụ tai nạn xe, sớm muộn cô cũng sẽ cầm chậu xương rồng đập thẳng vào mặt gã sếp dê xồm, người lúc nào cũng muốn sàm sỡ cô, rồi đá thêm một phát vào hạ bộ để ông ta liệt nửa người!

Tuy chưa từng thật sự bị ông ta sàm sỡ, thậm chí còn nhiều lần âm thầm khiến gã sếp mất mặt, Diệp Tầm vẫn luôn hòa thuận với đồng nghiệp trong công việc. Vậy mà giờ đây, cô lại trở thành bà chủ – cảm giác ấy đúng là vừa hả hê, vừa có chút sung sướng.

Hiện tại cô hoàn toàn tự do. Trước đó, khi quét tín hiệu, hệ thống đã vô tình bắt được sóng não của cô đúng vào lúc xảy ra tai nạn xe, thế là "duyên phận trói buộc" mới bắt đầu.

Sau khi giải thích xong những quy tắc cơ bản, hệ thống chính cạn kiệt năng lượng và rơi vào "trạng thái ngủ đông", chỉ để lại một hệ thống phụ được lập trình sẵn để hỗ trợ cô.

Cô thầm gọi giao diện thông tin cá nhân, lập tức hiện ra các dữ liệu sau:

[Họ tên: Diệp Tầm.

Giới tính: Nữ.

Chủng tộc: Con người.

Cửa hàng sở hữu: 1 (?). ]

Cô xem hết thông tin cá nhân, nhưng khi nhìn đến mục "Chủng tộc", tim chợt đập nhanh. Chẳng lẽ sau này còn xuất hiện những giống loài không phải con người?

Diệp Tầm thấy một hàng dấu chấm hỏi ở cuối giao diện, vừa định nhấn thử thì bị hệ thống chặn lại. Chức năng này tạm thời đang khóa vì cô vẫn chưa chính thức bắt đầu việc kinh doanh.

Thông tin về cửa hàng và quyền hạn quản lý chỉ được mở khi chính thức kinh doanh, như đang âm thầm thúc giục cô nhanh chóng bắt đầu.

Cô liếm đôi môi khô khốc, thầm nói trong lòng: "Bắt đầu truyền tống."

Ngay sau đó, đầu óc cô bỗng chốc choáng váng, tiếp theo là một luồng gió lạnh thổi tới. Bàn chân vừa đặt xuống nền đất gồ ghề, cả người lảo đảo một chút rồi mới đứng vững.

Người ta nói, đại nạn không chết ắt có hậu phúc.

Diệp Tầm vừa nãy còn hừng hực khí thế chuẩn bị xông pha, vậy mà vừa mở mắt nhìn rõ cảnh vật xung quanh, cả người liền cứng đờ, nụ cười trên mặt cũng tắt ngúm ngay lập tức.

Phía trước là một tòa nhà bỏ hoang, mặt đất xung quanh phủ kín lớp bụi dày. Diệp Tầm vừa nhấc chân lên đã thấy dấu giày in rõ trong bụi, rồi lại đặt xuống, vẻ mặt không chút cảm xúc.