ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 4

Bên cạnh cô là một chiếc xe bán hàng rong màu đen đã hỏng, không thể di chuyển. Khu vực bày hàng trống trơn, buộc Diệp Tầm phải tự tay sắp xếp hàng hóa lên để bán.

Diệp Tầm nhấp vào giao diện cửa hàng vừa được mở khóa.

[Đinh! Hiện tại chưa có tài chính khởi nghiệp. Xét thấy ký chủ là người mới, hệ thống sẽ kích hoạt chế độ tân thủ!]

[Nhiệm vụ tân thủ: Tiếp đón thành công 10 vị khách hàng (0/10). ]

[Phần thưởng: Đồng vàng x300,50 điểm kinh nghiệm. ]

[Bạn được chọn hai trong năm sản phẩm miễn phí có thời hạn: Mì gói, khoai tây lát, kẹo, xúc xích và que cay. Chỉ cần nhấp chọn là nhận được ngay!]

[Tặng kèm 10 tờ rơi quảng cáo, đã được bỏ vào ba lô. Hãy kiểm tra và nhận hàng nhé. ]

Diệp Tầm: "?"

Tòa nhà bỏ hoang trước mặt đúng là có thật, xung quanh chỉ toàn đổ nát hoang tàn, khung cảnh vắng lặng đến lạnh người.

Tất cả như đang muốn nói với Diệp Tầm một điều...

Mở cửa hàng buôn bán ở cái chỗ này, cô không phải đang nằm mơ đấy chứ?

"Hệ thống, vậy tôi phải làm gì? Có nguy hiểm không? Tôi cần làm gì để tự bảo vệ mình?"

[Ký chủ sẽ bắt đầu hành trình kỳ diệu xuyên qua các thế giới, mở cửa hàng và bán hàng cho những vị khách ở từng nơi. Do mỗi thế giới đều tiềm ẩn nguy hiểm khó lường, nên trong phạm vi cửa hàng, ký chủ sẽ được đảm bảo an toàn tuyệt đối. Hãy yên tâm tận hưởng niềm vui kinh doanh nhé. ]

Lời hứa chắc nịch của hệ thống vẫn văng vẳng bên tai, lặp đi lặp lại trong đầu Diệp Tầm, nghe mà thấy lòng cũng ấm lên đôi chút. Thế mà vừa đặt chân đến nơi, cô đã trợn tròn mắt: "Trời đất, đến cái ghế để ngồi cũng không có à?"

Bầu trời trên đầu xám xịt, chẳng nhận ra nổi bây giờ là mấy giờ. Xung quanh vắng lặng đến mức ngay cả tiếng chuột bò cũng không nghe thấy. Vài cây hòe cao lớn, cành lá xum xuê, những nhánh khô to khỏe vươn dài ra ngoài, trông như đang giương nanh múa vuốt.

Tòa nhà trông như sắp đổ đến nơi, vậy mà vẫn cứng đầu chênh vênh giữa trời. Cảnh vật phía xa mờ mịt, chẳng thấy rõ gì. Không biết từ lúc nào, khắp nơi đã bốc lên một lớp sương trắng đục như sữa.

Mọi thứ im ắng lạ thường. Âm thanh biến mất, cả thế giới như chỉ còn lại một mình Diệp Tầm. Ngay cả lớp sương mù vừa bất ngờ kéo đến cũng mang theo vẻ kỳ lạ, như thể có thứ gì đó đang lặng lẽ ẩn mình trong sương, chậm rãi tiến lại gần cô.

"Vận may đến rồi, chúc bạn gặp nhiều may mắn. Vận may mang theo niềm vui và yêu thương. Vận may đến, mọi người cùng đón vận may. Rước vận may, phát tài phát lộc, vận may đến..."

Bỗng dưng vang lên một bài hát, âm thanh lan khắp phố lớn ngõ nhỏ, to đến mức chẳng thể làm ngơ, như xộc thẳng vào đầu. Bài hát rộn ràng vui vẻ khiến không khí cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.