ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 31

Cô ta nhìn Vô Ngôn Châu treo trên tường, trong mắt lộ ra vài phần kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì.

Lần này đến, cô ta mua sạch sành sanh số mì gói, khoai tây lát, bánh quy và kẹo còn lại trong cửa hàng. Chỉ để lại một câu "Đêm nay chú ý an toàn" rồi nhẹ nhàng rời đi.

Đúng là một người phụ nữ có phong thái khác biệt, cực kỳ thần bí.

Diệp Tầm lại nấu cho mình và Vô Ngôn Châu một hộp mì. Vô Ngôn Châu lập tức kích động, xoay một vòng 360 độ trên không rồi nhảy vào hộp. Nước dùng dầu mỡ suýt nữa thì bắn vào mặt Diệp Tầm, khiến cô phải đẩy Vô Ngôn Châu và hộp mì của nó ra xa mình.

Diệp Tầm ăn qua loa hộp mì, sau đó đi ra ngoài, tựa lưng vào cửa, đôi mắt hạnh khẽ ngước nhìn lên bầu trời.

Bầu trời xám trắng trải rộng, tĩnh lặng vô cùng, chỉ lác đác vài gợn mây trôi. Không khí hơi vẩn đục, lẫn giữa sương và khói, bao phủ mọi ngóc ngách xung quanh cửa hàng.

Ngoài cửa, cành hòe bị gió thổi xào xạc, phía bên kia con đường, cỏ dại vẫn tươi tốt như cũ, nhìn không thấy điểm cuối, vẫn đang kiêu ngạo mở rộng địa bàn của mình.

Nếu không có ai ngăn lại, đám cỏ dại mọc hoang này sẽ lan tới tận cửa hàng của cô mất!

Sau khi trời sẩm tối, càng không có khách nào đến cửa hàng mua đồ vào giờ này. Diệp Tầm kéo lại cổ áo cho đỡ lạnh, sau đó mới đóng cửa hàng, bắt đầu tổng kết doanh thu kinh doanh trong ngày.

Nếu không tính sai, có vẻ như hôm nay là có thể thăng cấp rồi!

Khi bóng tối nuốt chửng tia sáng cuối cùng, trong bụi cỏ đột nhiên truyền đến một tràng tiếng sột soạt, từ xa đến gần, bò trườn về phía nguồn sáng mỏng manh duy nhất lọt ra từ khe cửa trong màn đêm.

Hai bên đường là đám cỏ dại mọc um tùm, trải dài ngút tầm mắt. Khi đội ngũ đi ngang qua, chúng khẽ lay động, xào xạc như đang thì thầm điều gì.

Dưới chân là con đường đã nứt toác thành từng mảng, qua những khe hở còn có thể nhìn thấy một vệt xanh non đang cố vươn mình sinh trưởng. Những hố sâu rách nát trên mặt đường miễn cưỡng chống đỡ sức nặng của đoàn người đang đi qua, bằng chính thân thể đã vỡ vụn của nó.

"Thật là... Cứ thế này thêm một thời gian nữa, con đường này chắc chẳng đi nổi nữa mất."

Một người phụ nữ trong đoàn mặc áo choàng khẽ "chậc" một tiếng khi vừa nhấc chân lên, rồi lục lọi một hồi mới lôi ra được một gói khoai tây lát, định xé ra ăn.

"Vừa nãy ở trong cửa hàng cô ăn chưa đủ à?"

Một người đồng đội bên cạnh trêu chọc, giơ ba ngón tay lên: "Tôi đếm được đấy, cô xơi tận ba hộp mì gói rồi mà!"

Người phụ nữ mặc áo choàng đấm nhẹ người vừa nói một cái, hùng hồn đáp: "Không giống nhau, món chính với đồ ăn vặt sao mà giống nhau được!"

Cô ta dùng hai từ vừa mới học được, hất cằm lên: "Dạ dày của tôi có một ngăn chứa món chính, một ngăn chứa đồ ăn vặt. Sao có thể gộp chung làm một được."

Cô ta mở gói khoai tây lát vị nguyên bản, lớp vỏ màu vàng căng phồng trông như chứa đầy bên trong. Người phụ nữ mặc áo choàng mang theo chút mong chờ nhìn vào, rồi khóe miệng khẽ giật giật.

"Sao lại có mỗi một tí thế này?"

80% toàn là không khí, phần còn lại mới là khoai tây lát. Sau khi mở ra, không khí bên trong theo miệng túi thoát ra ngoài, khiến gói khoai tây to lớn xẹp lép xuống, làm cho mấy lát khoai tây ít ỏi dưới đáy trông càng nhỏ bé, đáng thương.

Không đùa đấy chứ, có thế này thôi á?

Người phụ nữ mặc áo choàng ngớ cả người, cô ta cầm lấy gói khoai tây lắc qua lắc lại nhưng cuối cùng chẳng phát hiện thêm gì, đành chấp nhận số phận mà thở dài một hơi.