ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 37

Diệp Tầm mỉm cười: "Lúc nãy tôi chỉ đùa một chút thôi, sao có thể thật sự đổi cậu đi được chứ!"

Ngay sau đó, cô liền chuyển chủ đề, ôn hòa nói: "Vậy thì... Ngày mai cậu sẽ quét dọn, đúng không?"

Vô Ngân Châu: "!"

Cứ như vậy, Diệp Tầm chẳng những biết được năng lực của Vô Ngôn Châu, mà còn bắt nó kiêm luôn cả vai trò vật trang trí và nhân viên dọn dẹp.

Diệp Tầm vốn chỉ định dọa nó một chút, không ngờ lại vớ được một "nhân viên" miễn phí, đúng là một niềm vui ngoài ý muốn.

Ài, một người sếp ưu tú như cô lúc nào cũng khiến nhân viên tự nguyện xin vào làm, sức hút bẩm sinh này đúng là giấu cũng không nổi.

Diệp Tầm mang theo nỗi phiền muộn ngọt ngào ấy suốt đến tận ngày hôm sau.

Một vệt sáng trắng hiện lên nơi chân trời, rạch một đường mảnh qua màn đêm dày đặc. Ánh sáng yếu ớt ấy rọi xuống, đánh thức cả thế giới vừa trải qua một đêm dài yên tĩnh.

Vùng đất hoang vẫn lặng như tờ, đến cả đàn chim thường ngày ríu rít bay ngang qua cũng lặng thinh. Làn sương trắng đặc quánh như cũng vừa thức giấc, âm thầm lan tỏa, bao trùm mọi ngóc ngách.

Sáng sớm cuối thu mang theo chút se lạnh, những cành hòe trơ trụi khẽ xào xạc trong làn gió mỏng. Diệp Tầm đẩy cửa bước ra, hít sâu một hơi không khí trong lành lẫn với mùi cành khô mục ẩm.

Không khí lạnh lẽo khiến Diệp Tầm hoàn toàn tỉnh táo, cô dụi dụi mắt rồi chậm rãi quay trở vào trong cửa hàng.

Hôm qua cô lỡ ôm điện thoại thức trắng đêm, vậy mà sáng nay tỉnh dậy lại phát hiện làn da vẫn mịn màng trắng nõn, dường như chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào.

Cô lười biếng dựa vào chiếc ghế ở quầy thu ngân. Chiếc ghế đẩu bằng gỗ sau khi thăng cấp đã biến thành ghế tựa. Cô lim dim mắt nhìn ra ngoài cửa, thấp thoáng thấy một người đàn ông mặc đồ đen, đang khoanh tay tựa vào gốc hòe cách đó không xa.

Đôi mắt híp lại chợt lóe sáng, con ngươi dọc màu vàng óng ánh lên vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, trông chẳng khác gì một con mãnh thú đang thờ ơ quan sát con mồi của chính mình.

Diệp Tầm giật mình, vội vàng mở to mắt nhìn lại, nhưng trước mặt lại hoàn toàn trống không, chẳng thấy gì cả, cứ như cái ánh nhìn thoáng qua vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Tiểu Mễ là một nhân viên lâu năm ở cửa hàng nến. Anh ta thực lực yếu, không khéo ăn nói, lại lúc nào cũng thiếu tiền. Ông chủ cửa hàng thấy anh ta siêng năng chịu khó nên dùng mức lương rẻ mạt để kéo anh ta vào làm, hứa hẹn rằng làm càng lâu thì lương sẽ càng cao.

Thế nhưng làm càng lâu, lương của anh ta không những không tăng mà còn giảm xuống.

Tiền lương nhận được lần này lại ít hơn tháng trước một chút, anh ta do dự một lúc rồi mới tìm ông chủ để nói chuyện.

Ông chủ cửa hàng nến đang say sưa hít tro hương, thấy vậy liền vội vàng cẩn thận cất tro hương đi, thay đổi vẻ mặt, rầu rĩ nói:

"Ài, dạo này ai mà chẳng túng thiếu, ráng thêm một thời gian nữa rồi lương sẽ tăng thôi. Dù sao thì anh cũng là nhân viên đắc lực của tôi mà."

"Nhưng mà... Nhà tôi..." Anh ta mấp máy môi, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Bản thân anh ta thì sao cũng được, nhưng trong nhà còn có một đứa em gái nhỏ cần chăm lo. Tiền lương vừa nhận, đến cả chi phí ăn uống cho một tháng cũng không đủ.

Ông chủ cửa hàng nến chỉ biết than ngắn thở dài, nói rằng lương chỉ có bấy nhiêu thôi, sau này làm lâu sẽ tăng lương các kiểu, rồi đuổi Tiểu Mễ đi.

Trong lòng nặng trĩu tâm sự, cả ngày Tiểu Mễ buồn bực không yên. Đến lúc khiêng hàng, anh ta lại bị làm rơi trúng chân, đúng là họa vô đơn chí.

Khu vực này nằm sát vùng đất hoang vu, nên cứ chạng vạng là nhà nào cũng đóng cửa kín mít. Lúc Tiểu Mễ tập tễnh đi ngang qua, có một khuôn mặt ló ra từ cánh cửa còn chưa khép hẳn, vừa nhìn rõ là anh ta thì liền cau mày khó chịu, rồi lạnh lùng đóng sầm cửa lại.