Chương 38
Những ngôi nhà mái bằng cũ kỹ nằm san sát nhau, đã tồn tại từ rất lâu. Bị thời gian bào mòn, chúng chẳng còn chắc chắn gì mấy, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "kẽo kẹt" như thể không thể gánh nổi sức nặng của chính mình. Chỉ cần một tiếng động hơi lớn cũng đủ khiến chúng thay đổi hoàn toàn. Như là sập mất một mảng mái, hoặc tường nhà chằng chịt những vết nứt.
Đi sâu vào bên trong là những căn nhà kiểu Tây khang trang hơn một chút. Tiểu Mễ chưa bao giờ đặt chân tới đó, chỉ nghe những người cùng hoàn cảnh kể lại mới biết là có nơi như vậy.
Anh ta nhanh chóng dừng lại trước một căn nhà cũng cũ nát không kém, phủi lớp bụi dính đầy trên người sau một ngày làm việc mệt mỏi. Gắng gượng lấy chút tinh thần, anh ta cố nặn ra một nụ cười rồi đẩy cửa bước vào.
Cô bé đang cúi đầu nghịch một cành cây, mặc một chiếc áo bông mỏng màu trắng, nghe tiếng mở cửa thì ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, nở một nụ cười ngọt ngào.
Ánh mắt dịu dàng của Tiểu Mễ dừng lại trên người cô bé một lúc. Khi cô bé ngẩng đầu lên, chiếc cổ trắng nõn lộ ra, vết bầm nhàn nhạt gần như đã tan hết, nhưng vài vết sẹo thâm hơi gồ lên vẫn hiện rõ mồn một, trông vô cùng chói mắt.
Là vết thương mới.
Tim anh ta như bị ai đâm một nhát, một cảm giác chua xót dâng lên nghẹn ngào trong lồng ngực, cơn phẫn hận dâng trào mãi không thể nguôi.
"Anh."
Cô bé chẳng hề để tâm đến những vết thương trên người, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ bình tĩnh đến lạ, như thể có thể nhìn thấu tâm can của
Tiểu Mễ: "Em muốn đến một nơi, anh có thể đi cùng em không?"
Em gái anh ta từ trước đến giờ chưa từng mở miệng nhờ vả điều gì, nên Tiểu Mễ lập tức gật đầu không chút do dự.
Cô bé buông cành cây trong tay xuống, đưa tay chỉ về phía sau căn nhà.
Hướng đó... Chính là vùng đất hoang vu.
Cả ngày hôm nay thời tiết không được tốt lắm, trời âm u như sắp có mưa lớn. Diệp Tầm lo lắng nhìn lên trời, luôn nghi ngờ rằng giây tiếp theo những hạt mưa lớn sẽ xé toạc không khí mà rơi xuống.
Đến chiều, những đám mây đen cuồn cuộn càng dữ dội hơn, chúng liên tục biến đổi hình dạng trên bầu trời, gió lớn gào thét giận dữ, giống hệt như cảnh tượng ngày tận thế trong phim khoa học viễn tưởng.
Vì thời tiết xấu nên hôm nay khách cũng chẳng có nhiều. Người phụ nữ mặc sườn xám lại xuất hiện đúng giờ như đi chấm công, vừa bước qua cửa đã cất tiếng hỏi:
"Bà chủ, hôm nay có món mới gì không?"
Vô Ngôn Châu đang chật vật điều khiển cây chổi quét dọn, nghe vậy liền đáp luôn:
"Hôm nay cửa hàng mới ra các loại đồ uống, có hồng trà, trà xanh, trà sữa Assam... Không biết quý khách thích vị ngọt hay thích hương thơm nhè nhẹ? Cửa hàng chúng tôi còn ra mắt sản phẩm mới là que cay đó, những khách hàng đã mua đều khen ngon, không đắt đâu, chỉ 1 đồng vàng thôi, quý khách có muốn thử một lần không?"
Nó giống hệt một bác gái bán hàng, nhiệt tình giới thiệu sản phẩm của cửa hàng, nói một tràng dài vô cùng lưu loát, độ thuần thục đạt điểm tối đa.
"..."
Người phụ nữ mặc sườn xám kinh ngạc.
Cô ta đã sớm phát hiện ra sự tồn tại của Vô Ngôn Châu, cứ ngỡ là khí linh của bà chủ, không ngờ nó còn phụ trách cả việc bán hàng nữa?
Bình thường chẳng phải ai cũng nâng niu khí linh như báu vật, nâng trong lòng bàn tay mà che chở hay sao? Mười ngàn món quỷ khí mới có thể sinh ra một khí linh, chúng đều vô cùng trân quý.
Người phụ nữ mặc sườn xám nhìn Diệp Tầm bằng ánh mắt vừa phức tạp vừa kính nể, sau đó lại tỏ ra cực kỳ hứng thú với món ăn mới mà Vô Ngôn Châu vừa giới thiệu.