Chương 40
Đầu của Khổng Tịch xoay 180 độ nhìn Diệp Tầm, duy trì tư thế quỷ dị đó, đôi môi đỏ mấp máy.
"Có lẽ bà chủ nên cân nhắc đổi chỗ khác mở cửa hàng, dù sao ở lâu quá..."
Cô ta giơ ngón trỏ đặt lên giữa môi: "Thì chủ nhân nơi này sẽ tức giận đấy. Mặc dù bây giờ đối phương không có thời gian để đuổi cô đi."
"Nếu muốn đổi chỗ, hoan nghênh đến tìm tôi. Đây là phương thức liên lạc của tôi, chỉ cần gọi tên tôi với nó là được."
Khổng Tịch vừa nói vừa đưa qua một công cụ liên lạc đặc biệt, đó là một cái tai bằng nhựa hơi rung rung.
Mãi cho đến khi Khổng Tịch rời đi, Diệp Tầm vẫn chưa hoàn hồn.
Chủ nhân... Chính là người đàn ông mặc đồ đen với đôi mắt màu vàng óng, lạnh lẽo như dao găm đó sao?
Bây giờ không có thời gian đuổi đi, nghĩa là đối phương đang xử lý chuyện khác nên không để tâm đến nơi này được?
Cô đang miên man suy nghĩ thì bất chợt nhớ lại cảnh cái đầu rơi xuống đất ban nãy, đầu óc lập tức rối tung, cảm nhận rõ ràng chỉ số tinh thần của mình đang tụt không phanh.
Còn chưa kịp vui mừng vì vừa nhận được một đơn hàng lớn, trái tim mong manh của cô đã vỡ vụn chỉ vì... Một cái đầu lăn lóc trên sàn.
Bầu trời âm u vẫn âm ỉ chờ đổ cơn mưa lớn, mãi chẳng chịu trút xuống. Trong cơn gió ngày một gào rít, Diệp Tầm nghe thấy tiếng "ầm ầm" mơ hồ vang lên đâu đó, như thể có thứ gì đó đã không chịu nổi nữa mà sụp đổ.
"Tòa nhà cao tầng xiêu vẹo này sẽ không sụp đổ đấy chứ?"
Diệp Tầm hỏi hệ thống.
[Ký chủ cứ yên tâm, cửa hàng sẽ không gặp vấn đề gì đâu. ]
Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên trong đầu cô.
Cửa hàng không có vấn đề, vậy có nghĩa là tòa nhà cao tầng xiêu vẹo ở trên có thể sẽ có vấn đề?
Chẳng lẽ ngày mai vừa mở cửa ra, đập vào mắt sẽ là một đống đổ nát chắn ngang không thể đi qua? Rồi cô với khách tới mua đồ sẽ mỗi người đứng một bên đống đổ nát, bốn mắt nhìn nhau ngơ ngác, chẳng biết nói gì?
Cô không thể ngăn cản được thời tiết này, chỉ có thể trơ mắt nhìn. Cô nhìn đồng hồ, định đóng cửa nghỉ ngơi.
Cửa còn chưa đóng hẳn, Vô Ngôn Châu đã ngăn lại: "Lúc nãy nghe thấy có động tĩnh, chắc là có khách tới."
Tay Diệp Tầm đang định đóng cửa thì khựng lại, cô liếc nhìn qua khe hở, quả nhiên thấy một bóng đen mờ mịt đang tiến về phía này.
Bóng đen thấp thoáng trong đám cỏ dại lay lắt giữa cơn gió, một lớn một nhỏ dìu nhau chậm rãi bước đi giữa trời gió lớn.
Tiểu Mễ đang nắm tay em gái từ từ đến gần, anh ta càng đi càng kinh ngạc, trên khuôn mặt tràn đầy sự ngỡ ngàng.
"Em gái, nơi này thật sự có một cửa hàng..." Lòng anh ta tràn ngập kinh ngạc, mắt mở to không thể tin nổi.
Chủ nhân của mảnh đất này không phải người dễ động vào. Những kẻ không biết lượng sức, mơ tưởng chiếm lấy vùng đất hoang này để tự xưng làm vua đều bị đánh cho bỏ chạy tán loạn, thậm chí có kẻ còn bị nuốt chửng.
Trước đây đi ngang qua nơi này chỉ thấy một mảnh hoang tàn, không ngờ bây giờ lại mọc ra một cửa hàng bí ẩn, một vệt sáng ấm áp mờ nhạt xuất hiện giữa bóng tối tĩnh lặng, trông vô cùng nổi bật.
Chỉ là cánh cửa ở phía xa đột nhiên từ từ khép lại, dường như người trong cửa hàng muốn nghỉ ngơi.
Đúng lúc Tiểu Mễ dừng bước, trong lòng cảm thấy hôm nay e là không thể nào thực hiện được nguyện vọng của em gái, thì cánh cửa lại bất ngờ mở ra lần nữa.
Trước cửa hiện ra bóng dáng một người cao ráo, khí chất nổi bật, gương mặt tinh xảo, đang nhìn chăm chú về phía anh ta, dường như đang chờ đợi.