ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 39

Có điều... Que cay?

Bao bì chỉ có mấy thanh dài màu vàng, nhìn sơ qua đã thấy đơn điệu, chẳng bắt mắt chút nào, hoàn toàn đối lập với những món ăn được đóng gói tinh xảo bày bán trong cửa hàng.

Trong lòng cô ta chỉ có một suy nghĩ: Món hàng bao bì thô kệch, trông rẻ tiền thế này, cô ta chẳng có chút hứng thú nào.

Dù vậy, cô ta vẫn mua hai phần, còn đồ uống mới ra thì cô ta mua mỗi loại hơn mười phần mang về!

"Ừm... Đây là..."

Lúc này, người phụ nữ mặc sườn xám mới để ý đến cái máy lạ lẫm trên quầy thu ngân, vẻ mặt lộ rõ sự hứng thú.

"Đây là máy quy đổi, có thể nạp tiền vào trong đó, nó sẽ chuyển thành số dư ảo. Sau này mua đồ cứ trừ thẳng vào đó là được."

Câu trả lời thản nhiên của Diệp Tầm càng khiến người phụ nữ mặc sườn xám nhướng mày. Ngay sau đó, cô ta liền nhẹ nhàng đặt một viên đá quý hình thoi màu xanh biếc lên máy.

Cô ta nhìn màn hình, đột nhiên không cần ai dạy cũng tự biết cách sử dụng, như thể có một bản hướng dẫn sử dụng chui thẳng vào đầu, khiến cô ta sinh ra đã biết rồi.

Máy thu ngân của Diệp Tầm nhanh chóng hiện ra thông tin của người phụ nữ mặc sườn xám, sau tên có ghi số dư là 850.

Mục thông tin tự động hiện lên tên của người phụ nữ mặc sườn xám: Khổng Tịch.

Diệp Tầm nhìn thấy cô ta họ Khổng thì đồng tử hơi co lại, cô dường như nhớ ra Vô Ngôn Châu từng nhắc đến các thế lực khắp nơi, trong đó có nhà họ Khổng.

Khổng Tịch chống tay lên quầy thu ngân, không vòng vo gì cả, khúc khích cười rồi ghé sát lại:

"Bà chủ, vừa hay tôi có chuyện muốn bàn với cô đây."

Nhà họ Khổng của cô ta sắp sửa đón buổi lễ hiến tế trăm năm một lần.

Những món ăn độc đáo này nhất định sẽ khiến mọi người kinh ngạc đến rớt cằm, cô ta tin chắc rằng...

Món ngon của cửa hàng này nhất định sẽ không làm cô ta thất vọng.

Toàn bộ Quỷ Vực được phân chia thành các khu vực thế lực khác nhau. Mỗi thế lực lại có phong cách hành sự và phương hướng phát triển riêng.

Nhà họ Khổng là trụ cột thương nghiệp của Quỷ Vực, chuyên về kinh doanh. Cư dân ở khu vực này cũng bị ảnh hưởng, ai nấy đều có đầu óc kinh doanh. Do đó, bản thân khu vực này vô cùng giàu có, đúng là giàu đến chảy mỡ, khiến các thế lực khác vừa thèm thuồng vừa kiêng dè.

Nói là buổi lễ hiến tế của nhà họ Khổng, nhưng thực chất cũng chỉ là một buổi tụ họp hoành tráng, có mời cả các thế lực khác đến tham gia.

"Cung cấp đồ ăn cho buổi lễ hiến tế à? Được thôi."

Diệp Tầm nghĩ đến các buổi lễ hoạt động ngày xưa, trên bàn tiệc toàn là những món ăn quý giá và mỹ vị.

Cô đột nhiên tưởng tượng ra cảnh những món ăn mỹ vị biến thành đủ loại bánh quy, khoai tây lát đủ vị, kèm theo hồng trà, trà xanh... Tất cả được bày trên bàn tiệc cho khách thưởng thức. Đúng là hơi khó mà hình dung nổi.

Diệp Tầm: "..."

Nhưng dù sao cũng là người từng gặp chuyện quỷ quái rồi, còn chuyện lớn nào trên đời mà cô không chấp nhận được nữa chứ!

Sau khi đồng ý, Diệp Tầm và Khổng Tịch bắt đầu xác nhận lại chủng loại và số lượng hàng hóa cần chuẩn bị.

Ngay lúc đó, cái đầu vốn đang nghiêng nghiêng của Khổng Tịch bỗng rơi "bịch" xuống đất mà không hề báo trước.

Cái đầu lăn lốc trên sàn dường như cũng chưa kịp phản ứng, cứ thế ngơ ngác nhìn thẳng vào mắt Diệp Tầm, còn chớp chớp mấy cái.

Cảnh tượng cực kỳ quỷ dị.

Diệp Tầm: "..."

Chuyện cô lo lắng bấy lâu nay cuối cùng cũng xảy ra.

Khổng Tịch với cái cổ trống hoác đưa tay sờ lên cổ mình: "Ngại quá."

Cô ta túm lấy mái tóc đen một cách thô bạo, nhấc cái đầu rơi dưới đất lên, ấn lại vào cổ rồi vặn một cái. Diệp Tầm nghe tiếng "rắc rắc" mà thấy ê cả răng.