ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 46

Xin hỏi, giảm giá như vậy có khác gì không giảm?

Diệp Tầm giấu đi nỗi buồn trong mắt, lại một lần nữa trưng ra vẻ mặt đau xót mà nhượng bộ:

"Thôi được rồi, giảm giá 5%. Đây là mức chiết khấu cuối cùng của tôi rồi đấy!"

Diệp Tầm trưng ra vẻ mặt kiểu: Chỉ cần cô còn mặc cả thêm một câu nữa, tôi sẽ đau tim mà chết ngay tại chỗ.

Khổng Tịch đã có được mức chiết khấu khá hài lòng, liền cười tủm tỉm an ủi:

"Không sao đâu bà chủ, tiền vẫn có thể kiếm lại được mà. Những thứ tôi cần đã chuẩn bị xong hết chưa, còn que cay thì... Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu đi."

Khách hàng có tiền nói chuyện quả là hào phóng, mua đồ là quét sạch tất cả, khỏi cần mặc cả hay do dự!

Diệp Tầm nghĩ đến số tiền sắp kiếm được, nỗi đau xót trong lòng cuối cùng cũng vơi đi đôi chút, cô gật đầu nói: "Chuẩn bị xong cả rồi, cô muốn lấy một lần hay đến lấy từng đợt?"

"À đúng rồi." Diệp Tầm chợt nhớ ra: "Không chỉ que cay có thể nâng cao tu vi đâu, chỗ tôi mới có lẩu tự sôi cũng có tác dụng tương tự, cô có muốn thử một chút không?"

Diệp Tầm đưa cho Khổng Tịch một hộp lẩu tự sôi vừa mới đổi từ hệ thống, việc hộp lẩu đột nhiên xuất hiện trong tay cô khiến Khổng Tịch không khỏi thầm cảm thán.

Bà chủ chỉ tiện tay vung nhẹ mà đã khiến đồ vật tự xuất hiện, trong cửa hàng lại còn có khí linh làm việc. Đúng là một đại lão thực lực siêu phàm, không biết đã đạt đến cấp đỏ hay cấp xanh nữa.

Diệp Tầm vừa mới rút được lẩu tự sôi từ máy quay thưởng, giờ lập tức phát huy tác dụng. Nhìn qua thì trông giống loại mì ăn liền đóng hộp, nhưng bên trong lại đầy đủ nguyên liệu hơn nhiều. Ăn một hộp không đủ, hai hộp thì lại ngại căng bụng...

Diệp Tầm nhìn Khổng Tịch tại chỗ mở hộp, thêm nước chờ lẩu tự sôi chín rồi ăn hộp đầu tiên, vẻ mặt còn thòm thèm mà tiếp tục ăn đến hộp thứ hai. Vậy mà cô ta vẫn chưa thấy đủ...

Cô bèn quyết định thu hồi lời nói trước đó.

Khách hàng ở đây, dạ dày ai cũng là cái động không đáy cả!

"Món này vị ngon thật."

Khổng Tịch híp đôi mắt phượng lại, trông như một con hồ ly vừa được ăn no thỏa mãn, tinh thần phấn chấn: "Buổi chiều sẽ có người đến khuân vác hàng hoá, món lẩu tự sôi vừa rồi tôi cũng cần."

"Không thành vấn đề." Diệp Tầm giơ tay làm dấu OK.

"Hơi thở của chủ nhân mảnh đất này đã biến mất..."

Khổng Tịch nói được nửa chừng thì dừng lại, rồi nói đùa như đang nhắc nhở: "Chắc là độ kiếp thất bại nên chết rồi? Mảnh đất này đã trở thành vô chủ, sẽ sớm có những kẻ khác nghe tin kéo đến. Nếu tôi là bà chủ, tôi sẽ chọn cách ra tay chiếm lấy mảnh đất này trước..."

Giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng trong mắt cô ta lại ẩn chứa một nỗi buồn man mác.

Rất nhiều thông tin mà Diệp Tầm biết đều là do Khổng Tịch tiện miệng nhắc đến. Cô bỗng nhớ lại trận mưa đá kỳ lạ ngày hôm qua, rất có thể chính là điềm báo của một vụ độ kiếp thất bại.

Cô còn nhặt một chú mèo đáng thương về nữa chứ.

"Tôi đi trước đây, có việc gì cứ liên lạc với tôi là được."

Khổng Tịch nháy mắt đưa tình với Diệp Tầm, giơ tay làm động tác "OK" mới học được, rồi vẫy tay chào tạm biệt một cách chẳng giống ai:

"Bà chủ, mai gặp lại nha!"

Diệp Tầm: "Cái động tác đó đâu phải làm vậy... Thôi bỏ đi, tạm biệt nhé."

Giao dịch với Khổng Tịch là một đơn hàng lớn, lượng đồ ăn cần cho lễ hiến tế vô cùng nhiều, cho dù nhập hàng với giá gốc, Diệp Tầm cũng đã tốn gần 800 đồng vàng.

Nhưng đương nhiên số tiền kiếm được còn nhiều hơn thế nữa.