ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 47

Hiện tại, mọi chuyện với Diệp Tầm tiến triển khá ổn.

Lúc nãy, khi còn ở trong phòng rút thăm trúng thưởng, cô không chỉ nhận được lẩu tự sôi mà còn nhận thêm vài món đồ tuy chưa dùng tới nhưng khá hữu ích, như váy hai dây màu cam nhạt, hộp y tế, máy sấy tóc thông minh và cả một chiếc máy giặt.

Cô cảm thấy máy rút thăm này toàn nhả ra đồ gia dụng. Vừa hay cô cũng đang thiếu những thứ này.

Trong hộp y tế có một chiếc kéo nhỏ, Diệp Tầm bèn xử lý "sơ sơ" bộ lông của chú mèo, hy vọng lúc tỉnh lại nó sẽ không vì trụi lông mà tự ti.

Không phải ngày nào cũng có nhiều khách đến cửa hàng mua đồ, giá cả đồ ăn trong cửa hàng không hề rẻ, đa số khách hàng đều cách vài ngày mới ghé một lần.

Điều này có vẻ không giống với con đường bình dân mà Diệp Tầm đã vạch ra trong đầu, nhưng nói chung, mọi thay đổi cứ để sau đợt bận rộn này rồi tính tiếp.

Đội ngũ đến khuân vác hàng hóa còn chưa tới, nhưng lại có mấy vị khách không mời mà đến.

Nếu không có Vô Ngôn Châu nhắc nhở, cô đã chẳng thể liên hệ năm vị khách này với đám người hôm đó âm mưu cạy khóa trộm đồ.

Đúng vậy, bọn chúng lại chuẩn bị hành động.

Lần trước, sau khi quan sát mấy ngày liền, bọn chúng định cạy khóa nhưng thất bại. Vì sợ những lời đồn xoay quanh nơi này nên không dám nấn ná quá lâu, đành ngậm ngùi bỏ đi.

Lần này, bọn chúng cảm nhận được hơi thở của chủ nhân mảnh đất đã biến mất, nên mới nảy sinh ý định với cửa hàng này một lần nữa.

Một tên trong số bọn chúng có năng lực biến hình, có thể biến tay thành sợi thép để luồn vào ổ khóa. Sau khi dò ra hình dạng ổ khóa thì biến thành một chiếc chìa khóa gần giống hệt, bọn chúng đã dùng chiêu này mở vô số cánh cửa.

Sở dĩ bọn chúng chưa từng bị phát hiện là nhờ năng lực mùi hương lạ của một thành viên khác, có thể khiến bất kỳ ai hít phải mùi hương này đều chìm vào giấc ngủ say.

Bọn chúng sẽ thả mùi hương qua khe cửa trước, kiên nhẫn đợi nửa tiếng, sau đó mới hành động.

Mùi hương này len lỏi khắp nơi, chỉ cần ở trong cửa hàng, dù là ngủ trong phòng riêng hay trùm chăn kín mít, nó cũng sẽ lặng lẽ tìm đến mũi, khiến họ ngủ say hơn.

Năng lực của năm người bọn chúng kết hợp lại, tuy thực lực không mạnh nhưng lại bổ trợ cho nhau cực tốt, cho dù bị phát hiện, bọn chúng vẫn có thể nghênh ngang tẩu thoát.

Nhưng lần này có vẻ không giống như vậy.

Bà chủ của cửa hàng này nhìn qua chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, vẻ ngoài hết sức thanh thuần, nét mặt chẳng có chút sát khí nào, ngược lại còn toát lên vẻ dịu dàng và hiền lành.

Đương nhiên, đã trộm cắp ở vô số cửa hàng, bọn chúng sẽ không đánh đồng thực lực với ngoại hình.

Chỉ là trong thời gian quan sát, mọi hành động của Diệp Tầm đều quá mức vô hại, cũng không có nhân viên trông coi cửa hàng.

Thấy vậy, bọn chúng mới to gan bước vào cửa hàng, giả vờ như khách tới mua đồ, nhưng thực chất là đang âm thầm quan sát để chuẩn bị cho vụ trộm vào tối nay.

Còn có kẻ trong tay cầm túi trữ vật, nhân lúc Diệp Tầm đang ngồi chống cằm sau quầy thu ngân nhìn vào máy tính bảng, lặng lẽ bỏ một hộp lẩu tự sôi vào túi.

Đã vậy còn cố ý chọn loại đắt nhất và nằm ở góc khuất, khó bị phát hiện.

Khóe miệng Diệp Tầm càng lúc càng cong lên, hàng mi khẽ rũ, mắt nhìn chăm chú vào máy tính bảng như thể rất tập trung.

Nhưng thực ra, mọi nhất cử nhất động trong cửa hàng đều không thoát khỏi lòng bàn tay của cô.

Không lâu sau, bọn chúng đi dạo xong, không mua gì cả và định rời đi.

"Đứng lại."