ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 49

Còn có năm "nhân viên khuân vác hàng hóa" trong cửa hàng, mặt mày thì khổ sở. Chẳng có chút tác phong nghề nghiệp nào, nhìn qua đã thấy không đáng tin.

Cửa hàng thế này, thì làm gì có chuyện là cửa hàng đàng hoàng cho được!

Tuy trong lòng khinh thường, anh ta vẫn cố giữ vẻ chuyên nghiệp mà tiếp nhận hàng hóa, chỉ là ánh mắt lại vô tình để lộ sự khinh bỉ, như thể đã bán đứng suy nghĩ thật sự của mình.

Thấy mọi thứ đã xong xuôi, anh ta chẳng buồn chào hỏi lấy một câu, xoay người định rời đi thì bị Diệp Tầm gọi giật lại.

"Lúc nãy tôi đã nói với Khổng Tịch rồi, nhờ các anh đưa năm người này đi giao nộp lĩnh thưởng."

Người dẫn đầu còn chưa kịp phản ứng, năm "nhân viên khuân vác hàng hóa" đang co đầu rụt cổ đột nhiên mắt sáng rỡ, mặt mày hớn hở như nở hoa.

Cả bọn chẳng giấu nổi sự phấn khích, lập tức lao về phía anh ta như chim én về tổ, hăng hái nhiệt tình đến mức không ai cản nổi.

Người dẫn đầu: "?"

Người đi đầu mặt mày vẫn nghiêm nghị, nhưng trong bụng thì đầy thắc mắc.

Nhất là khi tận mắt thấy năm gã đàn ông to con sắp bị giải đi, vậy mà lại... tự tay trói chặt nhau.

Đã vậy còn buộc nút chết, chặt tới mức chẳng chừa nổi một đường thoát thân. Cảm giác nghi ngờ trong lòng anh ta lập tức dâng lên đến tận đỉnh.

Anh ta không nhịn được mà thầm nghĩ: Rốt cuộc là cái gì đã khiến mấy người giác ngộ dữ vậy hả?

Mấy gã đàn ông vừa thoát chết trong gang tấc, kiểm tra dây trói cho nhau xong còn quay sang giục người dẫn đầu:

"Nhanh lên nào! Chúng tôi đã tự trói xong cả rồi, đừng lãng phí thời gian nữa."

Người dẫn đầu ngơ ngác dẫn bọn chúng đến địa điểm bàn giao gần nhất.

Sau khi kiểm tra, xác nhận đây đúng là đám cướp khét tiếng, vừa gian xảo vừa khó đối phó, tai tiếng lan xa đến mức hễ ai kinh doanh buôn bán là hận bọn chúng đến tận xương tủy.

Khi bước ra khỏi tòa tháp, anh ta vẫn cảm thấy lâng lâng như đang đi trên mây.

Nhớ lại cảnh năm gã đàn ông tranh nhau nhận tội khi bị thẩm vấn, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác vừa hoang đường vừa khó tin.

Ban đầu, anh ta vốn có ấn tượng rất tệ với cái cửa hàng vô danh đó. Vậy mà giờ đây, trong đầu lại bất chợt lóe lên một suy nghĩ.

Chẳng lẽ... Đồ ăn ở cửa hàng đó thực sự có gì thần kỳ sao?

Sau khi tiễn bọn họ đi, Diệp Tầm lại quay về với cuộc sống an nhàn, lười biếng như người già nghỉ dưỡng.

Nếu mà tay còn cầm thêm "bình giữ nhiệt đựng nước kỷ tử" nữa, thì đúng là chẳng khác gì đang dưỡng lão.

Diệp Tầm ngâm một chai trà sữa Assam trong nước ấm, lúc lấy ra vẫn còn hơi nóng. Cô cẩn thận vặn nắp, thổi mấy hơi rồi mới uống.

Người ở đây thật sự đã làm cô thay đổi hẳn ấn tượng ban đầu. Cô cứ tưởng bọn họ là hạng hung hăng, dữ tợn, chẳng còn chút tính người nào. Ai ngờ vẫn còn giữ lại chút "nề nếp" của con người.

Nếu không nhìn cái vẻ ngoài máu me be bét, thỉnh thoảng cô còn ngỡ đây chỉ là mấy người bình thường.

Còn quần áo mà bọn họ mặc trên người thì thuộc đủ kiểu dáng, đủ loại thời đại, thật sự chẳng khác nào một nồi lẩu thập cẩm thời trang, trộn lẫn từ vô số thời đại khác nhau.

Vô Ngôn Châu lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh về chuyện này: "Quần áo lúc mới sinh ra sẽ theo họ cả đời. Cùng lắm thì dùng chút thuật biến ảo để đánh lừa thị giác, nhìn qua không giống nữa là được. Còn tắm rửa? Là cái gì? Tắm xong là mặc được đồ khác à?"

Diệp Tầm lắc đầu, ngáp một cái, tựa lưng vào ghế, vừa cử động liền thấy hơi ê ẩm: "Không phải."