ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 48

Cánh cửa trước mặt "rầm" một tiếng đóng sập lại, bụi bặm bên ngoài theo gió lùa thẳng vào, làm bọn chúng bất ngờ hít phải một miệng đầy đất cát. Cơn giận trong lòng lập tức bùng lên.

Diệp Tầm ngẩng đầu lên khỏi máy tính bảng, úp nó xuống mặt bàn, ôn hòa hỏi:

"Có chỗ nào không hài lòng sao? Để khách hàng ra về tay không quả là thiếu sót của tôi."

Mạch Đắc, người đàn ông đứng gần cô nhất, đang định gây sự, nhưng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng mềm mại của Diệp Tầm thì liền bình tĩnh lại, thuận miệng nói cho qua:

"Cửa hàng cũng bình thường thôi, xem qua một chút. Lần sau sẽ ghé lại."

Lần sau ghé lại, e là vào lúc nửa đêm để khuân sạch đồ ăn trong cửa hàng đi!

Diệp Tầm: "Nếu đã như vậy, tại sao lại trộm đồ ăn trong cửa hàng của tôi?"

Vừa dứt lời, người đàn ông đứng phía trước đã bất ngờ ra tay.

Ngay lập tức, Vô Ngôn Châu từ trên tường lao xuống, toàn thân phát ra ánh sáng đỏ rực. Những tia sáng đỏ ấy nhanh chóng hóa thành từng sợi dây thừng, quấn chặt lấy kẻ vừa định tấn công, động tác gọn gàng dứt khoát

Lúc này bọn chúng mới phát hiện cửa hàng này thâm tàng bất lộ, ngay cả khí linh cũng có!

Bốn người còn lại liếc mắt nhìn nhau, lập tức nhận ra lần này đã đụng trúng thứ dữ. Hành vi trộm đồ bị phát hiện, giờ chỉ còn cách liều mình xông lên đối đầu. ibq96

Tên trộm đồ bị người cầm đầu lườm một cái, trong lòng tuy có hơi sốt ruột nhưng cũng bừng lên một luồng khí thế sẵn sàng chiến đấu.

Dù sao người cầm đầu đã đạt đến đỉnh cấp đen, chỉ còn một bước nữa là lên cấp đỏ!

Hơn nữa, những người vừa mở cửa hàng vừa tự mình kinh doanh như bà chủ kia, phần lớn đều chỉ ở cấp đen bình thường, huống hồ lần này lại là một chọi nhiều.

Người cầm đầu nhìn Diệp Tầm chằm chằm, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt:

"Tôi... Tôi không nhìn ra được thực lực của cô ta! Thực lực của cô ta mạnh hơn tôi!"

Diệp Tầm ngồi tựa vào ghế, không hề hoảng loạn, nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt cô lúc này lại khiến bọn chúng có cảm giác như lưỡi hái Tử Thần đang lơ lửng ngay trên đầu.

Diệp Tầm còn chưa ra tay, bọn chúng đã tự mình suy diễn xong hết rồi, từng tên một co rúm ở góc tường không dám lên tiếng, rối rít xin tha:

"Đại nhân, sau này chúng tôi không dám nữa! Cầu xin ngài tha cho chúng tôi, chúng tôi sẽ trả lại đồ cho ngài!"

Nói xong, người cầm đầu huých vào tên đồng bọn đã trộm đồ, tên đó "À" một tiếng, nhanh chóng lôi túi trữ vật ra, dốc ngược miệng túi xuống mà lắc lắc, mặt mày đưa đám:

"Tôi chỉ lấy một chút thôi, sau này không dám nữa, nếu còn trộm nữa tôi sẽ tự chặt tay! Tôi trả lại hết đồ cho ngài, hu hu hu, đừng giết tôi."

Những thứ đổ ra từ trong túi không chỉ có đồ ăn của cô, mà còn có cả tro hương và nến...

Diệp Tầm: "..."

Không cần thiết phải chân tình cảm động đến thế, tôi chỉ muốn giao các người đi lĩnh tiền thưởng truy nã thôi mà.

Không lâu sau, ở cuối con đường xuất hiện một đội ngũ được trang bị đầy đủ.

Người dẫn đầu dáng đứng thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị, theo lệnh đến khuân vác đồ ăn cho buổi lễ hiến tế.

Anh ta thầm coi thường, thậm chí có chút bất mãn.

Một cửa hàng chưa từng nghe tên, mua đồ ở đây liệu có yên tâm không?

Đừng nói là dựa vào quan hệ mà leo lên đấy nhé, lỡ đâu hàng vừa kém chất lượng, vừa thiếu cân thiếu lượng, đến lúc đó chẳng phải mất mặt ê chề à?

Vừa bước vào cửa hàng, đập vào mắt là những món ăn kỳ lạ quái gở anh ta chưa từng thấy bao giờ.

Anh ta không kiềm được, thầm châm chọc trong bụng: Đúng là cố tình làm ra vẻ bí ẩn!