ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 6

Vừa quay đầu lại, cô giật bắn người, một khuôn mặt to tướng áp sát ngay trước mắt. Gương mặt trắng bệch, đôi mắt đen kịt mở trừng trừng, nhìn cô chằm chặp không chớp.

Cô bị khuôn mặt phóng đại kia dọa đến nghẹt thở. Trái tim hoảng loạn như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng gương mặt vẫn lạnh tanh, đến mí mắt cũng chẳng buồn run. Cô đứng chết trân tại chỗ, không nhúc nhích.

Trước cửa tòa nhà đổ nát, con đường phủ đầy tro bụi dày đặc. Mỗi bước đi đều in lại dấu chân rõ ràng, nhưng xung quanh chỉ có dấu chân của một mình Diệp Tầm.

Ngoài con đường là cỏ dại mọc um tùm, cao đến tận đầu gối. Từ bên trong thoang thoảng bốc ra một mùi khó ngửi, như thể có thứ gì đó đang thối rữa.

Không biết từ đâu, một người lặng lẽ xuất hiện, từ từ tiến lại gần. Cỏ không lay động, không có tiếng động nào vang lên, dưới đất cũng chẳng để lại một dấu chân...

Cũng không biết người kỳ lạ kia đã đứng sau lưng nhìn chằm chằm cô bao lâu rồi.

Hai người giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, mắt lớn trừng mắt nhỏ, im lặng giằng co.

Sau một hồi im lặng kéo dài, người lạ mặt kỳ quái trước mặt chợt lùi lại mấy bước, giơ cánh tay khô gầy như cành củi lên, chỉ vào mì gói trên chiếc xe bán hàng nhỏ.

"Cô... Đang bán, cái gì?"

Dường như đã quá lâu không nói chuyện, giọng nói của người kia nghe như tiếng cát nghiến dưới đế giày, khô khốc và nghẹn nghẹt, phát ra những âm thanh vừa khàn vừa chói tai.

Diệp Tầm tạm dừng bài hát đang phát một nửa, lúc này mới quay đầu chuẩn bị trả lời. ibqag

Đợi không gian yên tĩnh trở lại, kéo giãn khoảng cách để quan sát kỹ hơn, Diệp Tầm liền phát hiện có điểm kỳ quái ở người kia.

Đối phương trông chừng ngoài sáu mươi, khuôn mặt hóp lại, tóc bạc rối bù, trên người mặc bộ quần áo vải dơ bẩn, trông chẳng khác nào dân nhặt ve chai lang thang đầu đường xó chợ.

Thế nhưng hốc mắt của ông lão này lại hoàn toàn không có tròng trắng, chỉ có hai con ngươi đen kịt như xoáy nước, khiến người đối diện nhìn vào không khỏi rùng mình!

"Ắt xì!" Diệp Tầm bất ngờ không kìm được, nghiêng đầu hắt hơi một cái, cơn gió lạnh lùa qua làm chóp mũi cô ửng đỏ.

Trong chớp mắt, bầu không khí nặng nề bị cú hắt hơi kia phá vỡ tan tành.

Xung quanh lại trở về trạng thái mát mẻ dễ chịu, như thể luồng hơi lạnh lúc nãy chỉ là ảo giác thoáng qua.

"Mì gói và xúc xích."

Diệp Tầm ngượng ngùng cười, rồi giới thiệu sơ qua hai món duy nhất trên xe bán hàng:

"Mì gói có nhiều vị khác nhau, như mì bò kho, mì thịt bò dưa chua... Ăn mì kèm xúc xích thì càng ngon hơn. Có thể giúp người ta... lấp đầy cái bụng đang đói meo!"

Về giá cả, Diệp Tầm cũng không rõ tình hình cụ thể ở thế giới này, chỉ đành tạm thời áp dụng mức giá giống như ở thế giới cũ. Một gói mì là 4 đồng vàng, một cây xúc xích là 1. 5 đồng.

Nếu mua combo mì gói và xúc xích thì sẽ được giảm thêm 0. 5 đồng vàng, tức là cả hai chỉ còn 5 đồng vàng!

Chẳng ai có thể làm ngơ trước mức giá chiết khấu hấp dẫn như thế.

Quả nhiên, trên khuôn mặt tái nhợt của người lang thang kia hiện lên vẻ do dự, rồi không nhịn được nuốt nước bọt, bắt đầu lục lọi khắp các túi rách trên người.

Chờ một lúc, một hạt châu đen nhánh và tròn trịa, bóng loáng như vừa được đánh bóng được đưa tới trước mặt Diệp Tầm.

"Cái này sao?" Diệp Tầm hơi kinh ngạc.

Hạt châu đen tuyền này xinh đẹp đến lạ thường, mang theo một sức hút kỳ lạ khiến người ta chỉ muốn dán mắt vào mãi không rời, rõ ràng không phải thứ tầm thường.

Lúc này, cô đã cho xúc xích vào ly mì, chế thêm lượng nước ấm vừa đủ, đậy nắp lại rồi đặt sang một bên trên xe bán hàng.

Nhiệm vụ dành cho người mới cũng không có gì phức tạp. Chỉ cần buôn bán xong với mười người là xem như hoàn thành. Còn khách trả bằng gì, chỉ cần đúng với mức giá Diệp Tầm đưa ra thì hệ thống đều chấp nhận cả.

Sau khi nhận lấy hạt châu đen đó, hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào, cho thấy giá trị của nó có thể đúng bằng 5 đồng vàng, hoặc thậm chí còn cao hơn.

Người khác thì thích tích trữ hàng hóa, còn Diệp Tầm lại mê tích trữ tiền bạc.