Chương 5
Từ xa, lớp sương mù dày đặc hơi khựng lại, rồi chẳng mấy chốc như không chịu nổi sức công phá của bài hát kia, liền vội vàng tan đi, biến mất còn nhanh hơn lúc kéo tới.
Trái ngược với khung cảnh kỳ lạ xung quanh, Diệp Tầm chẳng mảy may cảm thấy điều gì khác thường, vẫn vừa ngân nga hát vừa bày biện hàng hóa.
Cô đứng trước chiếc xe bán hàng nhỏ, ngắm nghía những món đồ được sắp xếp ngay ngắn, từ thấp đến cao, từ nhỏ đến lớn. Trong lòng dâng lên cảm giác hài lòng, cô mỉm cười, gật gù tán thưởng thành quả lao động của mình.
Món hàng cô chọn là mì gói và xúc xích. Lúc phải chọn hai món trong năm, Diệp Tầm bỗng lóe lên ý tưởng, liền dứt khoát chọn ngay hai món này.
Thật ra không phải mấy món kia không ngon, chỉ là một khi đã có mì gói và xúc xích, cặp đôi ăn ý thế kia – thì dĩ nhiên phải chọn ngay rồi.
Còn bánh quy, kẹo hay que cay, mấy món đó chẳng kết hợp được với nhau, bán cũng khó mà kéo nổi doanh số.
Người ta đã mua mì gói rồi, ai mà nỡ không tiện tay lấy thêm cây xúc xích ăn kèm chứ?
Suy cho cùng, đây cũng là một chiêu bán kèm để đẩy doanh số thôi mà.
Còn về bài hát lúc nãy, mấy phút trước Diệp Tầm đang buồn chán, bèn ngồi thụp xuống nghịch ngợm chiếc xe bán hàng nhỏ cho đỡ chán. Ai ngờ lại phát hiện bên dưới xe có hẳn hai vòi nước.
Một vòi nước nóng và một vòi nước lạnh, vừa vặn dùng để pha mì ăn liền. Hệ thống lần này quả thật rất chu đáo.
Phía trên còn có một màn hình bé xíu, không để ý kỹ thì rất dễ bỏ qua. Tuy không vào mạng được, nhưng vẫn có thể chọn bài để nghe như thường.
Diệp Tầm nhớ lại quãng thời gian mình đã vất vả ra sao, từng con số trong tài khoản đều là do cô tự tay tích cóp từng đồng mà có. Vậy mà chỉ vì một vụ tai nạn xe bất ngờ, từ nay cô sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy những dãy số đáng yêu kia nữa.
Nghĩ đến mà buồn rười rượi, cô liền chọn phát bài hát nổi tiếng toàn thế giới "Vận May Đến" để tự dỗ dành mình.
Cô đau lòng thắt ruột vì khoản tiền tiết kiệm đã mãi mãi rời xa mình. Đến cả việc nhìn thấy thân thể mình bị xe đâm đến méo mó, cô cũng không thấy khó chịu bằng nỗi đau mất tiền.
Vì thế, Diệp Tầm suy nghĩ một lúc rồi nhanh chóng thao tác vài cái trên màn hình...
Không chỉ muốn nghe, cô còn muốn bật chế độ phát lặp lại.
Chừng nào chưa kiếm được chút tiền từ cửa hàng này, cô sẽ không đổi bài hát khác!
Diệp Tầm đang cầm gói mì bò cay, vừa nhét vào chỗ trống cuối cùng trên xe bán hàng thì chợt nhớ ra tờ rơi quảng cáo vẫn còn trong ba lô.
Cô lẩm bẩm: "Chẳng biết đến bao giờ mới có người tới đây nữa."