Chương 61
Hôm nay, Coca Cola và Pepsi vừa lên kệ đã bị mua sạch đúng như dự đoán. Diệp Tầm lại bổ sung thêm một đợt hàng nữa, cũng may là bọn họ toàn lấy theo thùng, không phải lẻ tẻ từng chai.
Giao dịch lần này tuy không lớn bằng đơn của Khổng Tịch, nhưng doanh thu cũng không thể xem thường.
Hơn nữa, lễ hiến tế chỉ có một lần, còn những người này lại có cơ hội phát triển thành khách hàng lâu dài.
Trong lúc họ còn đang trò chuyện, khách hàng lần lượt kéo vào cửa hàng. Ai nấy đều vui mừng, phấn khích thấy rõ vì sắp được mua đồ.
Thế nhưng vừa bước vào, họ lập tức chạm phải ánh mắt của bà chủ – dáng người mảnh mai, nhưng đang nhìn họ chằm chằm với vẻ mặt đầy lên án.
"Tôi giẫm nát đường của bà chủ rồi..."
Diệp Tầm buồn bã gật đầu, ánh mắt đầy xót xa nhìn con đường tan nát.
Kết quả thì hay rồi, chưa kịp chào hỏi gì đã giẫm nát đường nhà người ta, thế là đắc tội triệt để luôn rồi!
Diệp Tầm vẫn còn chìm trong nỗi đau thương khi tận mắt chứng kiến con đường vỡ nát, không thể nào thoát ra được.
Cô nhẩm tính sửa lại con đường này sẽ tốn rất nhiều tiền, rõ ràng nó vẫn có thể trụ thêm một thời gian nữa, đau lòng quá!
Ở phía bên kia, nhóm người đang bàn bạc đối sách, không biết vì sao lại nảy sinh tranh cãi, bắt đầu cãi vã nho nhỏ.
Người đàn ông đầu tiên chạy vào cửa hàng thì thầm với họ, có chút xấu hổ:
"Người thứ hai vào... làm gãy cành cây hòe trước cửa hàng của bà chủ rồi..."
Nhưng ngay khi chân vừa chạm đất, sau lưng liền vang lên một tiếng "rắc", cành khô cây hòe cũng rơi theo.
Họ liếc nhìn nhau, túm tụm lại thì thầm, dường như đang bàn bạc cách giải quyết.
Một người phụ nữ có khuôn mặt thanh tú, mắt bị bịt bởi một dải lụa trắng, không tham gia vào cuộc cãi vã.
Một người phụ nữ dùng dải lụa dài buộc vào cành khô của cây hòe, rồi dốc sức kéo mạnh. Cơ thể cô ta theo đà mà bay vút tới, hạ xuống nhẹ nhàng dưới tán cây.
Mấy kẻ vẫn còn đang ngơ ngác cãi nhau trợn tròn mắt...
"Bà chủ?"
Ba dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu họ: "???"
Mãi đến lúc này, họ mới lờ mờ nhận ra dường như cuộc nói chuyện vừa rồi có gì đó sai sai. Nhưng nghe đến câu ấy, lập tức gạt hết sang một bên, rối rít nói:
"Đúng đúng đúng, đại nhân của bọn tôi là %*#..."
Diệp Tầm thấy họ còn muốn tiếp tục khen nữa, thuận miệng phụ họa vài câu rồi khéo léo chuyển chủ đề:
"Chẳng phải mọi người đến để mua đồ sao? Hay là vào trong xem thử đi! Nếu hết hàng có thể nói với tôi, chỗ tôi có đủ cả."
Vào đến cửa hàng, người thì thử, người thì tò mò nhìn ngó, có người đứng ở các góc quan sát nghiên cứu, thậm chí có người còn chủ động hỏi nguyên liệu trong món ăn.
Diệp Tầm cũng không giấu giếm gì, ai hỏi thì cô đều thoải mái trả lời. Còn việc họ có mò ra được công thức hay không là chuyện của họ!
"Cái kia..."
"Tôi có thể!"
...
"Để tôi!"
"Không sao!"
"Chuyện này cũng có một phần trách nhiệm của tôi, để bày tỏ lời xin lỗi, việc sửa đường cứ giao cho tôi."
Một người khác thấy có thể giải quyết như vậy, lập tức giơ tay giành trả lời:
"Chúng tôi có phương tiện di chuyển chuyên dụng, có thể giúp bà chủ đưa đón khách, mấy ngày nay cứ giao cho tôi!"
"Cái này..."
"Tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ chỗ lộn xộn này, rồi dùng loại thuốc chữa trị tốt nhất bôi lên vết nứt của cây hòe!
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền