ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62

Nơi này ban ngày nắng chang chang, ban đêm lại có chút lạnh lẽo. Tòa nhà cao tầng sừng sững trong gió. Ngoại trừ tầng một và tầng hai, các tầng trên là một khoảng không đen kịt, chỉ có gió rít gào lùa qua những kẽ hở.

Gió lạnh thổi qua, bụi cỏ rậm rạp lay động không ngừng trong gió, phát ra âm thanh giống như tiếng thì thầm khe khẽ. Lại một cơn gió mạnh thổi qua, trong bụi cỏ chợt lóe lên một đôi mắt, rồi nhanh chóng ẩn mình, không còn để lại chút tung tích nào.

Hôm nay thu hoạch bội thu, có điều khách vãng lai không nhiều. Mấy người vào được cửa hàng thì cũng than phiền: Sao con đường đang yên đang lành lại hỏng, đi lại phiền phức quá chừng. Họ loanh quanh trong cửa hàng suốt cả ngày trời mới chịu rời đi.

Nhưng ngày mai đã có phương tiện thay thế, hôm nay tiếp đãi từng ấy người cũng mệt quá rồi, Diệp Tầm tính sẽ đóng cửa sớm để đi ngủ. Diệp Tầm đang ngồi ở quầy thu ngân thì bỗng nhớ ra, vì mải tiếp đám "cừu béo" kia mà cô vẫn chưa lên tầng cho mèo ăn. Thậm chí còn quên cả việc đóng cửa, bèn vội vàng quay về phòng ngủ.

Ban ngày, căn phòng ngập tràn ánh sáng trắng tinh, nhưng khi màn đêm buông xuống, ánh nắng tắt dần, chỉ còn lại ánh đèn mờ ảo, dịu nhẹ không chói mắt.

Diệp Tầm vừa đẩy cửa vào đã thấy một con mèo ngồi ngay ngắn, tao nhã nhìn cô bằng đôi mắt màu vàng óng tuyệt đẹp, nếu như có thể bỏ qua cái đầu trọc lóc của nó.

Trên bàn đã được thay bằng một tấm lót lông nhung sọc xanh từ sớm, còn cái khăn tắm cũ thì Diệp Tầm đã đem đi giặt, phơi ở cửa sổ vẫn chưa khô.

Ánh đèn chiếu xuống gương mặt trắng trẻo của Diệp Tầm, vô tình làm lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy. Đôi mắt trong trẻo thấp thoáng ý cười, cô cúi đầu rót sữa bò, hàng mi dài khẽ động như cánh quạt nhẹ nhàng phe phẩy. Vô Ngôn Châu lúc này đang hạnh phúc nhấm nháp bát "nước vui vẻ" của nó, trông rất hưởng thụ.

Đối với một con mèo biết tự bóc xúc xích, lại còn vứt vỏ vào thùng rác sau khi ăn xong... Diệp Tầm không khỏi kinh ngạc cảm thán trong lòng, nhưng đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong phòng ngủ, cây xúc xích chưa bóc trên bàn đã không cánh mà bay, trong thùng rác thì có thêm một chiếc vỏ xúc xích.

Nhưng vừa nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, nó lập tức co người lại, liếc ngang liếc dọc rồi vội vàng ngậm lấy chiếc khăn lông kéo che lên kín người.

"!"

Diệp Tầm còn chưa kịp nhìn thấy chỗ đó thì con mèo đã chạy mất. Cô vẫn giữ nguyên tư thế nhấc chân nó lên mà chưa kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn con mèo đang kích động gầm gừ ở phía bên kia.

Nó đột ngột nhảy dựng lên, tốc độ nhanh đến mức không giống một con mèo bị bệnh. Chỉ thấy một tàn ảnh lướt qua, nó đã ở góc phòng bên kia nhe răng, gầm gừ hung dữ.

Diệp Tầm cảm nhận được điều gì đó:

"À... Hình như cô bị coi là lưu manh rồi."

Diệp Tầm chớp chớp mắt, sau khi nhận ra điều gì đó thì chậm rãi nở một nụ cười thích thú, hai tay ôm mặt, mắt sáng lấp lánh:

"Dễ thương quá, thì ra là đang ngại ngùng sao?"

Sau đó, dưới ánh mắt vừa sửng sốt vừa cố tỏ ra bình tĩnh của nó, Diệp Tầm nhấc một chân sau của nó lên, cúi đầu nhìn vào.

Chẳng lẽ nó có vấn đề gì rồi? Hình như ở chỗ cô mấy ngày nay, nó chưa đi vệ sinh lần nào thì phải!

Diệp Tầm vừa nghi hoặc vừa lo lắng, trông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip