ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 85

Trước cửa hàng là một khoảng nắng lớn, ánh mặt trời xuyên qua những tán cây hòe, rải xuống mặt đất những vệt sáng lốm đốm. Diệp Tầm ngẩng đầu, nheo mắt đón nắng, chỉ thấy một làn ấm áp như nhẹ nhàng lướt qua mặt mình, dễ chịu vô cùng.

"Lâu rồi không phơi nắng, cảm giác xương cốt đều mềm nhũn ra."

Diệp Tầm khẽ lẩm bẩm, đang phân vân không biết có nên bế con mèo trong nhà ra ngoài hay không. Cô do dự một chút, rồi lại tiếp tục nằm ườn ra một cách hợp tình hợp lý. Giờ nắng đang đẹp như thế này, tất nhiên phải nằm y như một con cá mặn phơi nắng, mới không uổng phí khoảng thời gian tuyệt vời này chứ!

Diệp Tầm ung dung tựa vào khung cửa, nhìn ra khoảng đất khô vàng trước mắt dưới ánh nắng bỗng trở nên lấp lánh rực rỡ, trông chẳng khác gì đám đồng vàng trong túi của cô. Con đường uốn lượn quanh co như dải lụa màu xám vắt ngang vùng đất vàng óng, vô cùng nổi bật.

Tiểu Mễ đang đứng một bên, ngửa cổ tu từng ngụm Coca nhỏ. Cảm nhận được luồng khí sủi bọt trong miệng xộc thẳng lên não, anh ta không khỏi ngạc nhiên nhìn cái chai ngộ nghĩnh.

Tiểu Mễ gật đầu lia lịa, nhìn chai Coca bằng đôi mắt tròn xoe đầy thích thú:

"Không chỉ ngọt đâu, mà uống xong cứ như trong miệng có gì đó sủi lên, đầu lưỡi lập tức bị kích thích đến mất cả cảm giác! Đây là pháp thuật hả? Thật sự rất thần kỳ!"

Vô Ngôn Châu dùng giọng điệu quái dị của nó, bắt đầu truyền bá mấy tư tưởng kỳ quái:

"Cái này giống y như tình yêu vậy đó, lúc thì ngọt, lúc thì chua chát. Cảm giác kích thích chỉ kéo dài trong chớp mắt, qua rồi thì chỉ còn lại sự nhạt nhẽo, vô vị, bla bla bla..."

Vô Ngôn Châu ra vẻ người từng trải, sáp lại gần đầy đắc ý:

"Có phải rất kỳ diệu, rất ngon không?"

"Xác thực rất thần kỳ!"

Diệp Tầm không nghe nổi nữa, nhìn bộ dạng ngơ ngác gật đầu chăm chú lắng nghe của Tiểu Mễ, cô bèn tóm Vô Ngôn Châu lại răn dạy một trận:

"Không được dạy hư Tiểu Mễ, nghe chưa!"

Vô Ngôn Châu ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, nhưng cô vừa quay lưng, nó lại chạy tới chỗ Tiểu Mễ líu ríu không ngừng.

"Ừ, đi thôi."

Bên ngoài cửa hàng, đám quỷ rắp tâm xấu xa này từ sáng sớm đã len lén theo dõi cửa hàng gần đó. Nhưng bụi cỏ dại đã bị dọn sạch mất một đoạn, khiến bọn chúng chỉ có thể nằm rạp từ xa, sát hẳn xuống đất mới tránh bị phát hiện. Tư thế này rất mệt, nhưng bọn chúng không dám cựa quậy, chỉ sợ bị bà chủ cửa hàng phát hiện rồi tiện tay giẫm chết như giẫm một con kiến.

Giờ này cửa hàng cũng không có bao nhiêu khách. Tuy quỷ ở đây không sợ ánh mặt trời, nhưng những con quỷ thực lực yếu kém vẫn cảm thấy rất khó chịu với ánh nắng.

"Về bẩm báo đi, ánh sáng này chiếu lên người khó chịu quá."

Giống như Diệp Tầm, không sợ hãi gì mà thản nhiên tắm nắng, lại còn tỏ vẻ vô cùng hưởng thụ, trong mắt đám quỷ có ý đồ xấu, đó chính là một chữ: Mạnh!

Bọn chúng đang lặng lẽ rút lui về sau thì bất chợt thấy, giữa trời nắng gắt, một ông chú tay cầm ô đen, mặt mày cau có, vẻ giận dữ, bước đi hấp tấp, vội vàng sượt ngang qua sát bên họ. Bọn chúng liếc nhìn nhau, ở yên tại chỗ, mãi cho đến khi thấy ông chú kia chỉ trỏ gì đó với bà chủ cửa hàng, nói vài câu rồi mới thong thả bước vào trong...

"Tôi thấy ông chú kia chắc là..."

Anh ta làm một động tác cắt cổ,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip