Chương 86
Hai người đang kiên nhẫn nằm phục trong bụi cỏ quan sát, thỉnh thoảng lại ló đầu nhìn về phía cánh cửa lớn.
Không biết đã qua bao lâu, bỗng nghe thấy tiếng cửa mở ra lần nữa, đầu óc đang mơ màng lập tức tỉnh táo.
Tiểu Mễ ngẫm lại trong đầu, nhớ ra một tràng lời thoại mà Vô Ngôn Châu đã dạy.
Vô Ngôn Châu ở một bên lặng lẽ thúc giục:
"Còn nhớ phương pháp tôi vừa dạy anh không? Giờ dùng được rồi đó, mau lên!"
Tiểu Mễ lập tức ngẩng đầu, trưng ra vẻ mặt đầy chế giễu, dựa vào tường khoanh tay, cười lạnh một tiếng:
"Đều có thể thương lượng sao?"
Ông chủ cửa hàng nến không ngờ Tiểu Mễ lại đột nhiên nói chuyện với ông ta bằng giọng điệu như vậy, sự khinh thường ban đầu lập tức chuyển thành cơn giận dữ.
Ông ta đau lòng chỉ trích:
"Anh ta chống đối tôi thì thôi đi, lại còn thường xuyên không chịu nghe lời, mặt mày lúc nào cũng hằm hằm! Nhân viên như vậy, sao tôi nỡ giấu giếm không nói cho bà chủ biết chứ. Tôi mà bị tức thì cũng đành chịu, nhưng nếu bà chủ mà bực mình vì anh ta thì tôi lo đến mất ăn mất ngủ luôn đó!"
Tiểu Mễ lại cười lạnh:
"Ồ, ăn ngủ không yên?"
Nói xong câu đó, chân anh ta đã bắt đầu run lên nhẹ nhẹ, phải dựa sát vào tường mới không bị khuỵu xuống. May mà có nửa cái bàn chắn phía trước nên không ai nhận ra.
Ngay sau đó, Tiểu Mễ nói tiếp:
"Được rồi, tôi không muốn nói đến chuyện này."
Diệp Tầm gõ gõ bàn, đột nhiên nhớ ra điều gì đó:
"Còn cả vấn đề bồi thường nữa. Vừa hay ông đã đến đây, tôi thay mặt nhân viên của tôi đòi lại một chút tiền lương bị nợ."
"Dừng tay!" Tiểu Mễ tưởng ông ta định ra tay với bà chủ, trong lúc cấp bách liền hét lên một tiếng.
Nói xong, chân anh ta ngày càng run hơn.
Diệp Tầm liếc thấy chân Tiểu Mễ đã run như cầy sấy, đoán chừng nếu cứ để anh ta nói tiếp thì kiểu gì cũng run đến mức trượt dọc theo tường mà ngồi bệt xuống đất, bèn đưa tay ra ngăn cuộc đối thoại giữa hai người lại.
Diệp Tầm vỗ tay một cái, dùng giọng điệu ôn hòa hỏi:
"Hay là chúng ta nói về những uất ức mà Tiểu Mễ đã phải chịu ở chỗ ông thì hơn?"
Ông chủ cửa hàng nến nhìn Diệp Tầm đang mỉm cười hiền lành, Tiểu Mễ thì đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy tự tin, trong lòng bỗng thấy cảnh giác. Mọi chuyện hình như không hề diễn ra như ông ta đã tưởng!
Ông chủ cửa hàng nến: "..."
Sao lại có cảm giác, nghẹn một cục tức trong họng không nhổ ra được thế này?
"Bà chủ thấy chưa, chính là như vậy đó!"
Ông chủ cửa hàng nến cứng đờ người, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên với vẻ mặt kinh hoàng, lùi lại vài bước:
"Tại... Tại sao tay tôi không cử động được!"
Bất ngờ, ông ta móc từ trong túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt màu đồng cổ, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, định ấn xuống...
Một giây trôi qua, hai giây trôi qua, ba giây...
Lúc này ông ta mới thật sự hoảng loạn, nhìn bà chủ cửa hàng ngồi trên ghế không hề nhúc nhích. Ý thức được điều gì đó liền run rẩy ngã phịch xuống đất, mồ hôi đầm đìa trên mặt cũng không buồn lau.
"Trước tiên lau mồ hôi trên trán ông đi, đừng để nhỏ xuống sàn nhà của tôi."
...
"Được... Hả?" Ông chủ cửa hàng nến trừng lớn mắt, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
Thử hỏi ai bị cướp sạch sành sanh mà còn vui vẻ nổi chứ!
Ông ta mừng rỡ, ấn mạnh vào chiếc đồng hồ quả quýt, thầm nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền