Chương 9
Miếng đầu tiên vừa vào miệng, vị béo ngậy nhưng không hề ngán, nước dùng tươi ngon lập tức tan ra trên đầu lưỡi. Nhai kỹ rồi nuốt xuống, sợi mì dai dai quyện cùng hương thơm đậm đà trôi thẳng vào bụng, để lại dư vị thơm ngon vấn vít nơi đầu môi, kẽ răng.
Còn cả cây xúc xích này nữa, trông như một cái que mà lại mềm mềm dai dai, ăn vào lại có vị mặn mặn của thịt!
Mắt người phụ nữ mặc sườn xám sáng rực lên, cô ta ăn hết miếng này đến miếng khác, tốc độ ngày càng nhanh, đôi mắt sung sướng híp lại, chìm đắm trong món ngon một hồi lâu không thể thoát ra.
"Tôi thế mà chưa từng được ăn món nào ngon tuyệt như vậy, đúng là sống uổng một đời mà!"
Chưa đầy vài phút, người phụ nữ mặc sườn xám đã ăn xong, liếm môi với vẻ mặt thòm thèm, vung tay nói: "Còn lại bao nhiêu tôi lấy hết, cô ra giá đi."
Diệp Tầm mỉm cười, lắc đầu tỏ vẻ xin lỗi: "Xin lỗi cô, hiện tại mỗi người chỉ được mua tối đa 3 hộp mì và 3 cây xúc xích. Nhưng mà..."
Người phụ nữ mặc sườn xám nghe vậy có chút sốt ruột, đang định lên tiếng thì nghe thấy hai chữ "nhưng mà" liền khựng lại, đôi mắt sáng rực chờ cô gái nhỏ trước mặt nói hết câu. Vẻ ưu nhã lúc mới đến đã biến mất, giờ đây, cô ta hoàn toàn bị món ngon chinh phục, trông y hệt một đứa trẻ ham ăn.
"Nhưng mà..."
Nụ cười trên mặt Diệp Tầm không đổi, cô chậm rãi nói: "Nếu cô có thể giới thiệu khách hàng mới đến, mỗi lần giới thiệu thành công, tôi sẽ tăng thêm ba phần vào giới hạn mua hàng của cô. Tức là, chỉ cần giới thiệu một khách hàng mới, cô sẽ có sáu lượt mua, và không có giới hạn như trên."
Đây cũng là tính toán nhỏ của riêng cô, nếu thế giới này thật sự không có những món ăn như mì gói, thì việc kinh doanh của cô chắc chắn là độc quyền!
Diệp Tầm vừa nói vừa thầm tính toán trong lòng, không biết có nên tăng giá một chút không. Cứ nói hôm nay là ngày đầu khai trương nên giảm giá, ngày mai sẽ bắt đầu bán lại với giá bình thường...
Người phụ nữ mặc sườn xám nghe thấy yêu cầu đơn giản này, cười tủm tỉm ghé sát lại, trong mắt lóe lên một tia sáng:
"Đương nhiên là được, nhưng sao cô không muốn tôi lấy thân báo đáp? Chẳng lẽ không hài lòng về tôi sao?"
"Sao có thể chứ." Diệp Tầm lắc đầu, vô cùng thành thật: "Nếu phải chọn một trong hai giữa mỹ nhân và tiền bạc, thì tiền bạc trong tay vẫn thực tế hơn, dù sao thì hiện giờ tôi cũng không một xu dính túi."
Đúng là không một xu dính túi thật, không có một đồng nào, nhận thức này khiến Diệp Tầm đau lòng khôn xiết!
Thấy sự quyến rũ mà cô ta vẫn luôn tự hào không có tác dụng với cô gái nhỏ trước mắt, cô ta cười khúc khích, rút cây trâm trên đầu ném vào lòng Diệp Tầm:
"Lần đầu tiên tôi thấy có người yêu tiền một cách trắng trợn như vậy, thú vị thật. Cầm lấy cây trâm này đi, xem như là trả tiền cho bữa ăn. Tôi đi một lát sẽ về."
Nói xong, cô ta hóa thành một làn khói mỏng, biến mất trước xe bán hàng nhỏ.
Cây trâm mà Diệp Tầm cầm trong tay, được hệ thống gọi là "Dẫn Linh Trâm", nhưng cô vẫn không phát hiện ra điều gì khác biệt, đành treo nó lên xe hàng cùng với Vô Ngôn Châu như một món đồ trang trí.
Khi Diệp Tầm định đổi tư thế để tiếp tục chờ đợi, ngón tay cô hơi cong lại, đột nhiên chạm phải một lọn tóc ươn ướt, cơ thể không khỏi cứng đờ.
Cô cúi đầu nhìn, một cô bé với đôi mắt ướt nhẹp, khắp người đầy những vết bầm tím, đang ngẩng đầu nhìn cô đầy mong đợi, không biết đã đứng bên cạnh từ bao giờ.
Diệp Tầm đã bị dọa đến chết lặng, nhưng vẫn không nhịn được muốn hét lên một câu...
Mấy người có thể xuất hiện theo trình tự bình thường một chút được không hả?