Chương 10
Dù trong lòng không ngừng thầm than, Diệp Tầm cũng không dám ngốc nghếch để lộ thân phận con người của mình.
Cô chỉ là một con người nhỏ bé và yếu đuối, bất lực lại đáng thương, đang bị một bầy quỷ vây quanh mà vẫn phải buôn bán với chúng.
Diệp Tầm thầm lau nước mắt cho chính mình, cô ngồi xổm xuống nhìn cô bé trước mặt, ánh mắt dừng lại một chút trên vết bầm tím của cô bé, rồi hạ giọng hỏi:
"Bạn nhỏ ơi, em đến đây làm gì thế?"
"Chị ơi, cái này trả lại cho chị."
Khóe mắt cô bé có một vệt bầm dài, trông rất rõ trên gương mặt bầu bĩnh.
"Nó đột nhiên xuất hiện trước mặt Thanh Thanh, Thanh Thanh sợ chị không tìm thấy nó sẽ buồn."
Thứ cô bé cầm trong tay chính là tờ rơi quảng cáo. Cô bé đã được tờ rơi lựa chọn ngẫu nhiên, mà người nhận được nó sẽ biết vị trí của xe bán hàng nhỏ. Đó cũng là lý do tại sao cô bé có thể tự mình tìm đến đây.
Diệp Tầm được cô bé nhét tờ rơi vào tay, nghe những lời này, lòng cô không khỏi mềm đi. Cô xoa đầu cô bé:
"Cái này là tặng em, không cần trả lại đâu, nhưng vẫn cảm ơn em nhé."
Bỗng một cơn gió mạnh thổi tới, Diệp Tầm không cầm chắc nên tờ rơi trong tay cô bị gió cuốn đi.
Tờ rơi bị cuốn vào cơn gió, bay xa khỏi xe bán hàng nhỏ khoảng năm mét, vẫn đang xoay tít bay lên trời cao, mà cơn gió thì không hề có dấu hiệu dừng lại.
Cô bé đang ngoan ngoãn, bỗng ngẩng đầu vươn tay ra, cánh tay ngắn cũn đột nhiên kéo dài ra gấp mười mấy lần, tóm chính xác tờ rơi đang bay trong gió, sau đó từ từ thu tay lại.
Diệp Tầm chứng kiến cảnh này, mắt trợn tròn như sắp rớt ra ngoài, cô sững sờ há hốc mồm, một lúc lâu sau vẫn không nói nên lời.
Trời đất ơi, một cô bé mà đã lợi hại đến vậy, có thể đè cô ra đất mà "cọ sát" không thương tiếc, thế giới này đúng là quá nguy hiểm rồi! Cô thề chết cũng không bước ra khỏi xe hàng thêm nửa bước!
Cô bé không biết người trước mặt đang sợ đến mức não đơ ra, lại nhét tờ rơi vào tay Diệp Tầm, nghiêm túc dặn dò:
"Chị ơi, đồ của mình phải giữ cho cẩn thận, nếu không sẽ giống như Thanh Thanh đấy."
Diệp Tầm nắm chặt tờ rơi trong tay, nghe câu cuối cùng mà trên đầu hiện lên ba dấu chấm hỏi to đùng, cô đang định mở miệng hỏi thì...
Đúng lúc này, một giọng nói thô lỗ vang lên trước xe bán hàng nhỏ, cắt ngang suy nghĩ của Diệp Tầm: "Là ở chỗ này sao? Xem hàng hóa ở quầy này đóng gói rẻ tiền như vậy mà cũng dám tự xưng là món ngon à?"
Diệp Tầm hơi nhíu mày, sau khi đứng dậy, cô đã thấy rõ người vừa nói là ai.
Đó là một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn đang đánh giá đồ ăn trên quầy từ trên xuống dưới. Đối phương liếc qua tờ rơi rồi lại nhìn đồ ăn được bày ra, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét.
Bàn tay to của người đàn ông lục lọi đám hàng hóa, khiến những món đồ được Diệp Tầm bày biện ngay ngắn trở nên lộn xộn.
Thấy cảnh này, Diệp Tầm, một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, lập tức khó chịu. Cơn giận bốc lên, cô đập một tiếng "Bốp" vào bàn tay đang bới móc kia.
"Không mua thì đi chỗ khác."
Người đàn ông đã bao giờ bị khiêu khích như vậy, đối phương lại còn là một cô gái trông yếu đuối mỏng manh, thực lực có vẻ yếu kém, nên trong lòng anh ta chẳng hề sợ hãi.
Anh ta trừng mắt nhìn Diệp Tầm, giận dữ quát: "Cô có ý gì? Không phải cô bảo tôi đến cái quầy rách này mua đồ sao, giờ còn tỏ thái độ với tôi à?"
"Mua thì mua, không mua thì biến."
Diệp Tầm thản nhiên liếc đối phương, không chút sợ hãi: "Đã không mua còn kén cá chọn canh, làm lộn xộn hàng hóa của tôi, không có cửa đâu."