ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Linh Chu

Chương 104. Người Đi Ra Từ Cổ Giếng

Chương 104: Người Đi Ra Từ Cổ Giếng

Long Hồ tam thiên lý, bạch ngọc quải Ngân câu!

Lệnh bài trên eo Đông Phương Kính Nguyệt chính là tinh hoàng bạch ngọc điêu khắc, có hình vẻ móc câu bằng bạc minh chứng cho thân phận cao quý của nàng, chỉ cần nàng mang miếng lệnh bài này đi một vòng trong Tử tiêu cổ thành, mọi cao thủ tu tiên nhìn thấy thế nào cũng quỳ xuống nghênh đón.

Coi như là những tuấn kiệt nghịch thiên của những đại gia tộc khác hay là trưởng lão hộ pháp cũng không hề ngoại lệ!

Đây chính là thế lực của gia tộc Ngân câu, một trong tứ đại gia tộc ở vương triều Thần tấn tuyệt không phải loại thường, ở trong mắt bọn họ thì một đại gia tôc như Phong gia cũng chỉ có thể xem là một địa chủ cường hào mà thôi.

Phong Dật Chỉ đã quá 60 nhưng vì tu luyện công pháp nên so với những người tu luyện cùng tuổi thì có vẻ già hơn, tóc hoa râm, mặt đầy vết chân chim.

Nhưng mà người của hắn lại có vẻ hết sức cường tráng, cứ như một thanh niên võ tướng.

Phong Phi Vân thấy gia gia của mình khập khễnh chạy qua đây thì vốn muốn xông lên đỡ ông ta, nhưng lúc này đi cùng Phong Dật Chỉ còn có hai người trung niên khác, bọn họ đều nửa quỳ trên mặt đất.

Đông! Đông! Đông!

Ba người quỳ gối một chân, chắp tay cung kính nói:

- Tam hộ pháp Phong gia bái kiến đại nhân vật gia tộc Ngân câu, khẩn cầu tiên cô cứu chúng tôi chạy trốn khỏi nơi này.

Ba người bọn họ đều là trưởng bối Phong gia, vậy mà lại nửa quỳ gối trước mặt Đông Phương Kính Nguyệt, có vẻ rất là tôn kính.

Phong Phi Vân muốn đi lên trước đỡ Phong Dật Chỉ nhưng mà thấy lão nhân gia đã quỳ xuống, nếu như hắn bước về phía trước một bước thì chẳng phải Phong Dật Chỉ vừa vặn quỳ gối trước mặt hắt hay sao?

Loại chuyện đại bất hiếu thế này dĩ nhiên Phong phi Vân làm không được.

Đông Phương Kính Nguyệt vốn đã bị thương rất nặng, căn bản không muốn quan tâm chuyện này, nhưng mà sau khi vừa nghe thấy ba người này chính là trưởng bối Phong gia thì liền hứng thú, đây chính là trưởng bối Phong gia nha! Rất có ý nghĩa, rất có ý nghĩa, ha ha ha!

- Đông Phương Kính Nguyệt, cô dám nhận sao, không sợ bị tổn thọ hả? Còn không mau kêu ba vị trưởng bối đứng lên đi!

Phong Phi Vân trầm giọng nói.

Đông Phương Kính Nguyệt cười nói:

- Một đám tiểu lâu la Phong gia thôi mà, ta có cái gì không dám nhận?

Tâm tư nàng rất tinh tế, thấy Phong Phi Vân có vẻ kỳ lạ, vì vậy nói:

- Phong Phi Vân, ngươi khẩn trương như vậy để làm gì? Chẳng lẽ ...

- Không có chẳng lẽ gì cả!

Phong Phi Vân nói.

Đông Phương Kính Nguyệt đem lệnh bài bạch vân Ngân Câu gở xuống, cầm trong tay, giống như một vị chí tôn thiên hạ truyền lệnh, cất cao giọng:

- Ba vị hộ pháp phong gia nghe lệnh, tiểu bối Phong Phi Vân đời thứ năm Phong gia nhìn thấy bổn tọa mà lại không quỳ, cái này phạm phải tội gì?

Phong Phi Vân cũng không ngờ bà nương chết bầm Đông Phương Kính Nguyệt này lại dùng cái chiêu đó, nếu như là những trưởng bối khác ở Phong gia thì hắn sẽ tuyệt đối không màn tới, nhưng lần này trong ba người bọn họ lại có một người là gia gia của hắn, chẳng lẽ chỉ có thể bó tay chịu chết, bị nàng chơi chết hay sao?

- Phong Phi Vân?

Phong Dật Chi khẽ ngẩng đầu lên, ngước mắt nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy người đứng sau lưng Đông Phương Kính Nguyệt chính là đứa cháu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip