Chương 105: Người Đi Ra Từ Cổ Giếng 2
Vị đại nhân vật gia tộc Ngân Câu vậy mà lại rúc vào lòng Phong Phi Vân, rất dễ nhận thấy quan hệ bọn họ hết sức thân mật, chẳng lẽ tên tiểu tử Phong Phi Vân này lại được đại nhân vật gia tộc Ngân câu chú trọng?
Trong lòng Phong Dật Chi mừng rỡ, nếu như thật sự như vậy thì chẳng những tiền đồ Phong Phi Vân không suy tính được mà ngay cả Phong gia cũng có thể vì vậy mà đạt được lợi ích vô biên.
- Không biết tôn tính đại danh của tiên cô là gì?
Tuy là Phong Dật Chi cảm thấy địa vị Đông Phương Kính Nguyệt ở gia tộc Ngân câu rất cao nhưng cũng muốn biết rốt cuộc địa vị nàng cao đến thế nào cho nên mới mở miệng hỏi tên họ nàng.
- Đông Phương Kính Nguyệt!
Đông Phương Kính Nguyệt mỉa mai nói.
Ba người Phong Dật Chi sau khi nghe được tên này thì đều ngẩn người ra, quay qua nhìn nhau, vẻ mặt càng phát hoảng, thiếu chút nữa đã quỳ trên đất.
- Thì ra là tứ tiểu thư giá lâm, thứ cho bọn tôi lễ nghi không chu toàn.
Phong Dật Chi vẫn vái chào thật sâu.
- Hừ!
Đông Phương Kính Nguyệt hừ lạnh một tiếng, rất dễ nhận thấy lần này vô hết sức xem thường.
Trong miếu thần u ám hiểm nguy, nhưng mà chỗ cái giếng cổ hoàng nê kia lại yên tĩnh đến đáng sợ, không hề có một vị cổ thi tăng nhân nào đi về hướng này, cũng không có bất cứ sinh vật nào ở nơi này, hình như tất cả đều tránh xa chỗ này.
Chợt, ở trên đỉnh tòa phật tháp phía xa truyền tới một tiếng chuông .
"Onggggg!"
Tuy là âm thanh rất trầm thấp nhưng lại chấn đắc màng nhĩ, làm tai đau nhức, không thua gì uy lực hạ vũ hồng lôi.
Luồng khói âm trầm từ trong cái giếng cổ hoàng nê càng lúc càng tuôn ra gay gắt, dù cho dùng mắt thường cũng có thể thấy được luồng khói xanh biếc từ trong giếng toát ra, thật giống như một cái giếng thi thủy.
Nhưng mà làn khói màu xanh kia lại như một đạo bảo quang lao ra, từng tia quang hoa tràn đầy ra ngoài thật giống như phật tiên hạ xuống, sinh ra thần quang làm cho người ta nghi ngờ dưới cái giếng kia chắc có linh bảo nào đó.
"Phốc!"
Một vị trưởng bối Phong gia bởi vì chăm chú nhìn không chớp mắt vào giếng hoàng nê nên bị một cổ sức lực thần bí nào đó làm chấn thương, người bay ra xa, bị trọng thương.
- Cái giếng này không thể nhìn được, một khi nhìn lâu thì rất có thể sẽ bị điều kiêng kỵ bên trong đánh chết.
Phong Phi Vân nhắc nhở.
Mà đang lúc này, trên một tòa phật tháp xa xa thứ hai lại truyền tới một hồi chuông.
"Ongggg!"
Chuông phật vẫn trầm thấp, khiếp sợ linh hồn người ta!
Cái giếng hoàng nê kia lại xảy ra thay đổi, luồng khói từ bên trong càng lúc càng tuôn ra dữ dội, bỗng một người mặc áo bào trắng tóc tai bù xù từ trong giếng chậm rãi bước ra.
Một màn quỷ dị như vậy làm cho Phong Phi Vân và mọi người bị dọa phải lùi về phía sau mấy bước.
Người này đạp trên màn khói, đứng hẳn trên giếng hoàng nê mới làm cho mọi người thấy rõ, cô là một người con gái phong hoa tuyệt đại, nhưng mà sắc mặt tái nhợt dọa người, trên người không có một chút sức sống nào cả.
Linh mang trên người tỏa ra, tuy là đã chết mấy ngàn năm nhưng mà quang hoa trên da thịt vẫn sáng chói như ngọc, giống như vừa tắm trong sữa dê ra.
Tóc nàng dài như tơ, dáng vẻ xinh đẹp khuynh thành, dáng người thánh thiện, mặc trên người một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền