Chương 108: Phượng Hoàng Bất Tử 2
Phong Dật Chi và hai vị hộ pháp Phong gia kia hiển nhiên cũng được hắn đưa ra khỏi miếu thần.
- Phi Vân, bây giờ hãy cùng ta rời khỏi nơi này, ở đây nguy hiểm vô cùng.
Phong Dật Chi nói.
Nhưng Phong Phi Vật lại chẳng có ý muốn rời đi, thoải mái cười nói:
- Gia gia, còn chưa tìm được Tiên Tuyết thì con sẽ không rời đi.
- Tiên Tuyết cũng vào Thương sinh động phủ?
Phong Dật Chi hỏi.
Phong Phi Vân nhìn về hướng miếu thần, bên trong vẫn tĩnh mịch u ám, từng tòa phật điện, phật tháp cao cao vẫn hiện lên, dù sao thì hắn vẫn cảm thấy Phong Tiên Tuyết đang trốn trong một góc phòng trong tòa phật điện nào đó, ngồi khóc thút thít.
Phong Dật Chi thấy Phong Phi Vân có ý không muốn rời đi, cũng không muốn tiếp tục ép buộc hắn, nói:
- Sau khi tìm được Tiên Tuyết, lập tức quay về Phong gia đó biết chưa.
Phong Dật Chi vội vàng muốn đem những chuyện xảy ra ở nơi này đi bẩm báo với lão tổ Phong gia cho nên nhanh chóng mang theo hai vị hộ pháp rời đi, rất nhanh đã biến mất trong bóng tối.
Về phần Đông Phương Kính Nguyệt thì đã sớm không thấy bóng dáng, bản thân cô bị trọng thương, dĩ nhiên là chạy càng xa càng tốt.
Không phải là Phong Phi Vân không muốn rời khỏi chỗ này mà là hắn đi không được!
- Ngươi là con cháu Phong gia?
Tần Minh nghe được cuộc trò chuyện của Phong Dật Chi và Phong Phi Vân nên đi tới sau lưng hắn, trong tay cầm theo thanh chiến kiếm, trên người tràn đầy chiến ý.
Ở trong mắt Tần Minh, Phong Phi Vân tuyệt đối là một đối thủ đáng sợ, dù sao thì một người có thể không chết dưới đồng trung kiếm thì không phải là một người tầm thường.
Huống chi hắn rõ ràng nhìn thấy đồng trung kiếm đâm vào mi tâm Phong Phi Vân nhưng lại không giết được hắn, điều này làm cho người ta nghi ngờ không biết có phải tu vi hắn rất cao hay không? Có thể đạt đến cảnh giới luyện hóa kiếm khí?
Tần Minh chính là một trong hai tuấn kiệt nghịch thiên, tuổi chỉ mới 17 đã đạt đến thần cơ trung kỳ, có thể đem một vị ngoại sự trưởng lão Phong gia chém đứt ngang, thế hệ trẻ có rất ít người có thể tranh phong cùng với hắn.
Phong Phi Vân trừng mắt nhìn hắn, cười nói:
- Ta là Phong Phi Vân, ngươi nói thử xem ta có phải là con cháu Phong gia hay không?
- Phong Phi Vân, xem ra ngươi cũng là một người tuấn kiệt nghịch thiên.
Tần Minh cười khẩy một cái, sau đó lại trở nên nghiêm nghị, nói:
- Ngươi có đám đấu với ta một trận không?
- Có gì không dám!
Phong Phi Vân khoanh tay, có vẻ khá tự tin:
- Nhưng mà, phải đổi nơi khác.
- Nơi nào?
- Trong miếu thần.
Phong Phi Vân đưa tay ra chỉ về hướng một tòa miếu thần đổ nát mà lại cũ kỹ, tiếp đó lại biến thành một đạo tàn ảnh, không có bất cứ do dự nào, vọt thẳng vào trong miếu thần.
Mới vừa nhảy vào tường rào của miếu thần, dưới chân Phong Phi Vân lại hiện lên một tòa đài sen, chân đạp đài sen, cỡi trận pháp đi vào sâu trong miếu thần.
Tần Minh không ngờ Phong Phi Vân lại can đảm lớn mật đến như vậy, ngay cả ba vị nhân vật cấp cự kình cũng không dám tùy tiện xông vào miếu thần mà hắn thì lại xông thẳng vào, chẳng lẽ tên tiểu tử này không sợ chết?
Tần Minh đứng do dự bên ngoài miếu thần một hồi lâu, cuối cùng vẫn không dám bước vào, nói:
- Phong Phi Vân, ngươi thắng!
Miếu thần quạnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền