Chương 109: Bí Mật Miếu Thần (1)
Toàn bộ mặt đất cũng bắt đầu rung động, phía trên có thổ thạch lăn xuống làm cho một số đệ tử có tu vi thấp bị chôn sống trong lòng đất.
Tam điện chủ hỏa đầu đà của Sâm la điện cũng bắt đầu xuất thủ, tu vi của tên hung ma này cũng không kém gì tổ sư Đại diễn tiên môn, người cao chừng trăm trượng, hảo diễm bùng cháy toàn thân, vang dội một góc trời.
"Ầm ... ầm ...!"
Mỗi một bước chân của hắn đều làm cả mặt đất bị chấn động rung rinh, phá vỡ miếu thần, thoáng cái đã xuất hiện bên cạnh cái giếng hoàng nê, đưa móng tay to lớn ra muốn đập nát cái giếng.
Tổ sư Tần gia hiển nhiên cũng không cam chịu rớt lại phía sau, từ trong cổ xe đồng bay ra, tóc trên đầu bạc trắng hóa thành vô số lợi kiếm dài đến ba nghìn trượng, kiếm khí cường đại vô cùng, chẳng qua chỉ là dư âm mà đã làm cho tòa phật điện biến thành bụi phấp, sụp đổ thành tro tàn.
Ba vị cự kình này hình như rất ăn ý nhau, dự định liên thủ công phá cổ giếng hoàng nê.
"Ùng ùng!"
Tiếng đổ sập rất lâu vẫn không dứt, dường như muốn làm cho cả ngọn Kính Hoàn Sơn cũng bị đánh xuyên qua.
Thủ đoạn của ba người rất thông huyền, làm cho những người có mặt ở đây rất ngưỡng mộ, không người nào là không cảm thán sự cường đại của bọn họ.
- Tu vi ba lão già này vậy mà đạt tới trình độ như vậy, thật sự là có chút không ngờ!
Phong Phi Vân trốn dưới một tòa phật tháp, nhìn về hướng cổ giếng hoàng nê, trong lòng cũng hơi khâm phục tu vi của ba vị cự kình này, với tu vi của bọn họ thì việc công phá cổ giếng hoàng nên chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Phong Phi Vân không khỏi nghĩ đến vị nữ thi mặc phật y đang ở trong cổ giếng hoàng nê kia, vị này đã từng là tuyệt thế giai nhân, nói không chừng chính là cô ta đang đánh nhau với ba vị cự kình kia, hình như đang muốn bảo vệ cái gì đó.
Không tiếp tục xem nữa, Phong Phi Vân đẩy cửa sổ của toà phật tháp ra, song chấn cửa sổ đã sớm mục nát, từng miếng gỗ mục rơi đầy trên đất.
- Tiên Tuyết, Tiên Tuyết!
Phong Phi Vân kêu lên hai tiếng nhưng lại không thấy ai trả lời, lúc muốn rời đi để tránh cho những cổ thi tăng nhân kia bị tiếng gọi này kéo đến đây, như vậy thì phiền phức lớn.
Nhưng mà đúng lúc này, Phong Phi Vân lại dừng bước, mũi ngửi được một mùi hương. Ở trong tòa Phật tháp lại ngửi thấy được mùi thơm của rượu thịt, tuy là rất nhạt nhưng lại rất có thật.
Hình như có người đang quay thịt và uống rượu trong Phật tháp.
Ở nơi này tại sao lại có mùi thơm của rượu thịt chứ?
Chẳng lẽ trong tòa Phật tháp còn có người sống hay sao? Trong lòng Phong Phi Vân mang theo nghi ngờ, thận trọng đi vào trong, dọc theo cầu thang đầy bụi bặm và mạng nhện, hướng về phía trên Phật tháp đi tới thì mùi thơm rượu thịt càng lúc càng nồng đậm, coi như chỉ ngửi sơ qua thì cũng có thể khẳng định được rượu thịt kia nhất định hết sức rất ngon.
Dù cho cứng rắn thế nào đi nữa, dù cho sắc bén thế nào đi nữa, một khi rơi vào trong nước sôi thì cũng tan chảy trong nháy mắt.
Dĩ nhiên đây cũng bởi vì đạo đồng trung kiếm này của Tần Minh thực sự quá nhỏ nên Phong Phi Vân mới có thể sử dụng huyết dịch sôi trào trong người làm hòa tan nhanh như vậy được. Nếu như đổi lại Song đồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền